Chi Chi,
Nơi
đây, người dân có cuộc sống không giống với phần còn lại của thế giới.
Tại Greenland, hòn đảo rộng lớn hơn hai triệu cây số
vuông nhưng chỉ có 56.000 dân, cuộc sống không chỉ là sự tồn tại giữa băng giá
mà là một bản hòa ca kỳ lạ giữa công nghệ hiện đại và những bản năng sinh tồn
cổ xưa. Đến với vùng đất này, những khái niệm quen thuộc về giao thông, ẩm thực
hay nhịp sống đô thị của chúng ta sẽ hoàn toàn bị đảo lộn, nhường chỗ cho một
lối sống mà người bản địa gọi là "Kalaallit" – sự kiên cường của con
người trước sự khắc nghiệt của phương Bắc.
Thế giới không có những con đường nối liền
Điều đầu tiên khiến bất kỳ ai đặt chân đến Greenland
cũng phải ngỡ ngàng là sự vắng bóng hoàn toàn của mạng lưới đường bộ liên tỉnh.
Tại đây, bạn không thể lái xe từ thị trấn này sang thị trấn khác. Mỗi cộng đồng
dân cư giống như một "ốc đảo" tách biệt giữa đại dương băng.
Nếu muốn đi thăm người thân ở thành phố bên cạnh,
người dân chỉ có hai lựa chọn: hoặc là bay bằng trực thăng, phi cơ nhỏ, hoặc là
lênh đênh trên những con tàu vượt biển. Vào mùa đông, khi mặt biển đóng băng
dày đặc, xe trượt tuyết và những đàn chó kéo lại trở thành "huyết
mạch" duy nhất kết nối những tâm hồn cô độc giữa tuyết trắng. Chính sự
cách trở này đã tạo nên một cộng đồng gắn kết cực kỳ chặt chẽ, nơi mỗi chuyến
đi đều là một hành trình mạo hiểm và sự gặp gỡ luôn mang ý nghĩa thiêng liêng.
Những ngôi nhà bảy sắc cầu vồng và mật mã của quá khứ
Khi nhìn từ trên cao, các thị trấn của Greenland hiện lên rực rỡ như những bộ đồ chơi Lego khổng lồ giữa nền tuyết trắng xóa. Những ngôi nhà gỗ với đủ tông màu đỏ, xanh dương, vàng, xanh lá không chỉ để làm đẹp hay chống lại sự đơn điệu của mùa đông dài.
Thực tế, đây là một di sản từ thời kỳ thuộc địa, nơi
màu sắc của ngôi nhà đóng vai trò như một bảng chỉ dẫn chức năng: nhà màu đỏ là
tiệm buôn hoặc nhà của bác sĩ, màu vàng dành cho bệnh viện, màu xanh dương dành
cho nhà máy cá và màu đen dành cho đồn cảnh sát. Dù ngày nay người dân có thể
tự do chọn màu sắc theo sở thích, nhưng thói quen tô điểm rực rỡ cho không gian
sống vẫn được duy trì như một cách để sưởi ấm tâm hồn và khẳng định sự hiện
diện của con người giữa đại lục băng giá.
Ẩm thực từ lòng đại dương và những bài học về sự tiết
kiệm
Trong một môi trường mà nông nghiệp gần như là con số
không, người dân Greenland đã học cách tận dụng tối đa những gì thiên nhiên ban
tặng. Một bữa tối "thượng hạng" của người bản địa không phải là bò
steak hay gà rán, mà là món Suaasat – súp thịt hải cẩu truyền thống, hay Mattak
– da cá voi sống giàu vitamin C. Thậm chí, món Kiviaq kỳ lạ (chim lên men trong
da hải cẩu) vẫn được chuẩn bị cho các dịp trọng đại như một cách để bảo tồn
nguồn năng lượng quý giá qua mùa đông.
Tuy nhiên, sự "không tưởng" còn nằm ở mức
giá đắt đỏ của các loại thực phẩm nhập khẩu. Một bó xà lách hay vài quả táo có
thể có giá cao gấp 5 đến 10 lần so với ở châu Âu, khiến việc có một đĩa rau
xanh trên bàn ăn trở thành một biểu tượng của sự xa xỉ.
Nhịp sinh học giữa hai cực của ánh sáng
Cuộc sống của người Greenland bị chi phối mạnh mẽ bởi
hiện tượng "Mặt trời nửa đêm" và "Đêm cực". Vào mùa hè, khi
ánh nắng không bao giờ tắt suốt 24 giờ, người dân dường như quên đi khái niệm
đi ngủ. Họ có thể đi câu cá, nướng thịt hay dạo chơi ngoài trời vào lúc 2 giờ
sáng.
Ngược lại, khi mùa đông tràn về với bóng tối bao trùm
suốt nhiều tháng, nhịp sống chậm lại, yên tĩnh và hướng nội hơn. Sự đối lập cực
đoan này đòi hỏi một tinh thần thép để thích nghi. Người Greenland hiện đại
ngày nay dù đã có internet tốc độ cao, dùng smartphone đời mới nhất để theo dõi
luồng di cư của cá voi, nhưng họ vẫn giữ thói quen tụ họp trong những buổi
"Kaffemik" – những bữa tiệc cà phê ấm cúng để cùng nhau trò chuyện,
thắt chặt tình thân giữa cái lạnh âm hàng chục độ C.
Lời kết cho một hành trình bền bỉ
Cuộc sống tại Greenland không dành cho những ai ưa
thích sự dễ dàng. Đó là một lối sống đòi hỏi sự tôn trọng tuyệt đối dành cho
thiên nhiên và khả năng tìm thấy niềm vui trong những điều giản đơn nhất. Giữa
những tảng băng trôi khổng lồ và cái lạnh thấu xương, người dân nơi đây vẫn
đang viết tiếp câu chuyện về một nền văn minh độc bản, nơi giá trị con người
được đo bằng sự kiên định và khả năng mỉm cười trước những cơn bão tuyết.