Phạm đức Thân
Ha Jin
Ha Jin (Hà Kim hay Cáp Kim), tên thật là Xuefei Jin (Kim Tuyết Phi)
là nhà thơ phái Mông Lung, nhà văn Mỹ gốc Hoa hiện đại.
Ông
sinh năm 1956 tại Liêu Ninh. Năm 1985 ông sang Mỹ học văn chương Anh và năm
1989 chứng kiến cuộc biểu tình và thảm sát ở Thiên An Môn trên truyền
hình nên định cư luôn ở Mỹ, vừa viết văn vừa dạy học. Ông chọn viết
truyện bằng tiếng Anh để bảo toàn tính toàn vẹn của tác phẩm. Ông
được nhiều giải thưởng, nổi tiếng với truyện dài, như Waitng (Đợi
Chờ), War Trash (Rác Chiến Tranh), cũng như các tập truyện ngắn, như
Under The Red Flag (Dưới Ngọn Cờ Đỏ), Oceans Of Words (Biển Chữ), The
Bridegroom (Chú Rể). Ông có bằng Tiến Sĩ và hiện đang dạy văn tại
Đại Học Boston.
Truyện ngắn Saboteur (Kẻ Phá Hoại, 1996) kể về một người dân lương
thiện bị công an vu cho tội phá hoại, uất ức quá, bèn làm chuyện
phá hoại thật cho bõ tức. Nhờ đã sống trong xã hội cộng sản, tác
giả có kinh nghiệm miêu tả cụ thể công an cộng sản lạm quyền, láo
khoét trắng trợn, đổi trắng thay đen, hành hạ dân thường hiền lành vô
tội, có khi chỉ để giải trí .. . Độc giả VN có lẽ thấm thía khi
liên hệ với hiện trạng xã hội mình đang sống.
Phạm đức Thân dịch từ nguyên bản English online.
Chiu và vợ mới cưới đang ăn trưa tại quảng trường trước Trạm Hỏa Xa
Muji. Trên bàn giữa họ là hai chai soda đang sủi bọt nâu, và hai hộp
giấy cơm và thịt heo xào dưa chuột. "Chúng ta ăn thôi," ông
nói với nàng và bẻ tách đôi đầu đũa dính nhau. Ông gắp một miếng
thịt ba chỉ bỏ vào miệng. Khi ông nhai, vài nếp nhăn hình như xuất
hiện trên cái cằm thon.
Phía bên phải, tại một bàn khác, hai đồng chí công an xe lửa đang vừa
cười vừa uống trà; hình như người trung niên mập mạp đang kể chuyện
tiếu lâm với đồng chí trẻ, cao và thân hình lực sĩ. Thỉnh thoảng họ
liếc qua bàn Chiu.
Không khi có mùi dưa hấu bị hư nẫu. Vài con ruồi cứ vo ve trên bữa
trưa của cặp vợ chồng. Chung quanh hàng trăm người đang hối hả đến sân
trạm hoặc bắt xe buýt xuống phố. Người bán thức ăn và trái cây đang
chậm rãi, lơ đãng mời khách. Khoảng một tá phụ nữ trẻ, đại diện
của khách sạn địa phương, giơ cao tấm bảng trình bày giá cả hàng
ngày, chữ viết to bằng bàn tay, như Bữa Ăn Miễn Phí, Có Điều Hòa
Không Khí, Trên Sông. Giữa quảng trường đứng một tượng xi măng Mao Chủ
Tịch, dưới chân có mấy nông dân đang nghỉ nướng, lưng dựa vào bệ đá cát
ấm, mặt quay ra phía trời nắng. Một đàn bồ câu đang đậu trên cánh tay
và tay giơ cao của chủ tịch.
Cơm và dưa chuột ngon, và Chiu ăn chậm rãi. Khuôn mặt vàng nhợt nhạt
cho thấy sự mệt mỏi. Ông mừng trăng mật đã chấm dứt, ông và cô dâu
đang trở về Harbin. Trong thời gian nghỉ hai tuần ông đã lo lắng về lá
gan vì ba tháng trước ông đã bị viêm gan cấp tính; ông sợ nó có thể
tái phát. Nhưng không có dấu hiệu nghiêm trọng nào mặc dù gan vẫn
còn to và dễ tổn thương. Nhìn chung ông hài lòng với sức khỏe của
mình, đã có thể chịu đựng căng thẳng của trăng mật; thật vậy ông
đang ở giai đoạn hồi phục. Ông nhin cô dâu, đã gỡ cặp kính gọng sợi
kim loại mỏng, đang xoa đầu ngón tay trên cuối sống mũi. Mấy giọt mồ
hôi lấm tấm trên đôi má nhợt nhạt.
"Em có sao không ?" ông hỏi.
"Em bị nhức đầu. Tối qua em không ngủ ngon."
"Em cần aspirin không?"
"Chưa nặng tới mức đó. Ngày mai Chủ Nhật em có thể ngủ lâu hơn.
Đừng bận tâm."
Trong khi họ nói chuyện, công an mập mạp đứng lên và ném một bát trà
về phía họ. Giầy của Chiu và cô dâu bị ướt tức thì.
"Đồ lưu manh!" nàng nói khẽ.
Chiu đứng dậy, nói lớn, "Đồng chí công an, tại sao ông lại làm
vậy?" Chiu chìa chân phải ra trước cho thấy giầy bị ướt.
"Làm cái gì?" người mập mạp hỏi giọng khàn khàn, nhìn
trừng Chiu trong khi đồng nghiệp trẻ huýt sáo.
"Nhìn này, ông đã đổ nước lên chân chúng tôi."
"Anh nói láo. Chính anh làm ướt giầy anh."
"Đồng chí công an, nhiệm vụ ông là giữ gìn trật tự, nhưng ông
lại cố ý hành hạ dân thường chúng tôi. Tại sao lại vi phạm luật
pháp mà nhiệm vụ ông là thực thi nó?" Trong khi Chiu nói, nhiều
người bắt đầu xúm lại chung quanh.
Với một vẫy tay người đàn ông bảo đồng nghiệp trẻ tuổi:
"Chúng ta hãy bắt hắn!"
Họ chộp lấy Chiu và còng tay ông lại. Ông kêu to, "ông không thể
làm vậy với tôi. Thế này là hoàn toàn vô lý."
"Câm mồm!" người đàn ông rút súng ra. "Anh có thể dùng
miệng lưỡi tại đồn công an."
Tay đồng nghiệp trẻ bồi thêm," Anh là một kẻ phá hoại, anh biết
không? Anh đang làm xáo trộn trật tự công cộng."
Cô dâu sợ quá, líu ríu không nói được ra hồn. Nàng gần đây vừa mới
tốt nghiệp đại học về mỹ thuật và chưa hề chứng kiến công an bắt
người. Tất cả nàng nói được bây giờ là "Ôi, làm ơn, làm ơn!"
Hai công an đang lôi kéo Chiu, nhưng ông không chịu đi với họ, nắm chặt
góc bàn la lớn, "Chúng tôi đang chờ lên xe lửa. Chúng tôi đã mua
vé."
Tay mập mạp đấm vào ngực Chiu. "Câm mồm. Cứ để cho vé hết
hạn." Dùng báng súng hắn bổ xuống tay Chiu, bàn tay liền buông
ngay góc bàn. Cả hai người đàn ông lôi Chiu về đồn công an.
Thấy rằng phải đi vớí họ Chiu quay đầu nói lớn với cô dâu,
"Đừng đợi anh ở đây. Lên xe lửa. Nếu sáng mai anh không về thì
gửi người tới để lấy anh ra."
Nàng gật đầu, khum tay che miệng đang khóc rấm rức.
Sau khi tháo dây giầy của ông họ khóa Chiu vào một phòng giam phía sau
Đồn Công An Hỏa Xa. Cửa sổ duy nhất trong phòng bị chắn bởi sáu thanh
thép và quay mặt ra một sân rộng đứng vài cây thông. Phía ngoài cây
thông có hai xích đu treo từ một khung sắt, đang đong đưa nhẹ trong gió.
Đâu đó trong tòa nhà tiếng dao phay đang chặt đều đều. Trên lầu hẳn
phải là bếp, Chiu nghĩ vậy.
Ông mệt mỏi quá không buồn bận tâm họ sẽ làm gì mình, vì thế ông
nằm xuống trên cái giường hẹp, mắt nhắm lại.
Ông không sợ. Cách Mạng Văn Hóa đã chấm dứt, và gần đây Đảng đã bắt
đầu tuyên truyền ý tưởng mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.
Công an nên làm gương tuân thủ luật pháp cho công chúng. Miễn là ông
giữ bình tĩnh và nói có lý với họ, họ chắc không làm hại ông.
Xế trưa ông được dẫn lên Phòng Thẩm Vấn ở lầu hai. Trên dường tới đó,
lúc ở cầu thang, ông gặp công an trung niên đã xử tệ với ông. Hắn nhe
răng cười, đảo tròn cặp mắt lồi và chỉ ngón tay về phía ông như đang
bắn súng.
Đồ chó đẻ! Chiu chửi thầm.
Lúc ông ngồi xuống trong phòng ông ợ hơi, lấy tay che miệng. Ngồi trước
mặt ông, ngang qua cái bàn dài, là trưởng phòng và một người mặt lừa.
Trên tấm kính bàn là bìa kẹp hồ sơ gồm thông tin về trường hợp ông.
Ông thấy thật lạ là chỉ trong vài giờ họ đã thiết lập được một xấp
nhỏ giấy tờ về ông. Suy nghĩ lại ông bắt đầu thắc mắc không biết họ
đã có thường trực giữ một hồ sơ về ông. Làm sao có thể như vậy
được? Ông sống và làm việc ở Harbin, cách xa hơn ba trăm dặm và đây là
lần đầu tiên ông có mặt ở Thành Phố Muji.
Trưởng phòng là một ông đầu hói, gầy, trông điềm đạm và thông minh.
Bàn tay thon xắp xếp những tờ giấy trong tập hồ sơ, giống như một học
giả đang diễn giảng. Ngồi bên trái Chiu là một thư ký trẻ, bảng kẹp
giấy đặt trên đùi và bút mực đen trong tay.
"Tên anh?" trưởng phòng hỏi, hình như đang đọc câu hỏi từ một
mẫu đơn.
"Chiu Maguang."
"Tuổi?"
"Ba mươi tư."
"Nghề nghiệp?"
"Giảng viên."
"Đơn vị làm việc?"
"Đại học Harbin."
"Chính kiến?"
"Đảng viên Cộng Sản."
Trưởng phòng đặt giấy xuống và bắt đầu nói. "Tội anh là phá
hoại, mặc dù nó chưa gây hậu quả nghiêm trọng. Vì anh là đảng viên
anh đáng bị phạt hơn, do đã thất bại không làm gương cho quần chúng
và anh - "
"Xin lỗi ông," Chiu cắt ngang.
"Cái gì?"
"Tôi đã không làm gì cả. Người của ông là kẻ phá hoại trật tự
xã hội. Họ ném trà nóng lên chân tôi và chân vợ tôi. Hợp lý ra, ông
nên kiểm điểm họ, nếu không phạt họ."
"Lời nói đó vô căn cứ. Anh không có người chứng. Làm sao tôi có
thể tin anh?", trưởng phòng nói một cách thản nhiên.
"Đây là chứng cớ của tôi." Chiu giơ tay phải lên. "Người
của ông đã lấy súng đập ngón tay tôi."
"Điều đó không chứng minh làm sao chân anh bị ướt. Ngoài ra, có
thể chính anh làm đau ngón tay mình."
"Nhưng tôi đã nói sự thật!" Cơn giận bùng lên trong Chiu.
"Đồn công an của ông nợ tôi một xin lỗi. Vé xe lửa của tôi đã
hết hạn, giầy da mới của tôi bị hư hại và tôi bị chậm trễ cuộc họp
ở thủ đô địa phương. Ông phải bồi thường cho tôi những thiệt hại và
mất mát. Đừng nghĩ lầm tôi chỉ là môt công dân thường run sợ khi ông
hắt hơi. Tôi là một học giả, một triết gia, một chuyên gia về duy vật
biện chứng. Nếu cần chúng ta sẽ tranh luận về chuyện này trên tờ
Đông Bắc Nhật Báo, hoặc chúng ta sẽ lên tới Tòa Án Nhân Dân cao cấp
nhất ở Bắc Kinh. Cho tôi biết tên ông là gì?" Chiu cao hứng với
bài diễn thuyết, tuyệt nhiên không phải là chuyện nhỏ, đã nhiều dịp
đạt hiệu quả thuận lợi cho ông.
"Đừng có tháu cáy chúng tôi," người mặt lừa chen vào.
"Chúng tôi đã gặp nhiều người loại như anh. Chúng tôi có thể
chứng minh dễ dàng anh đã phạm tội. Đây là vài lời khai của nhân
chứng." Hắn đẩy vài tờ giấy về phía Chiu.
Chiu sửng sốt nhìn những viết tay khác nhau, tất cả khai rằng ông đã
la lối tại quảng trường để gây chú ý và không tuân lệnh công an. Một
nhân chứng còn khai căn cước mình là đại lý mua hàng tại bến tầu
Thượng Hải. Một cái gì đó nôn nao trong dạ dầy Chiu, cái đau dâng cao
tới các xương sườn. Ông thở ra một tiếng rên khẽ.
"Bây giờ anh phải thừa nhận đã phạm tội," trưởng phòng nói.
"Mặc dù đây là một tội nghiêm trọng, chúng tôi sẽ không phạt
nặng anh, miễn là anh viết một tự kiểm và hứa sẽ không gây xáo trộn
trật tự công cộng nữa. Nói cách khác, anh được thả hay không tùy
thuộc thái độ anh đối với tội phạm này."
"Ông đang nằm mơ," Chiu kêu lên. "Một chữ tôi cũng không
viết, vì tôi vô tội. Tôi yêu cầu ông cấp cho một lá thư xin lỗi để tôi
có thể giải thích với đại học tôi tại sao tôi bị trễ họp".
Cả hai thẩm vấn viên mỉm cười khinh thị. "Hừm, chúng tôi chưa bao
giờ làm chuyện này," trưởng phòng nói, hít một hơi thuốc lá.
"Vậy thì hãy làm đi, coi như một tiền lệ."
"Chuyện đó không cần thiết. Chúng tôi khá chắc chắn anh sẽ làm
theo mong muốn của chúng tôi." Trưởng phòng nhả một luồng khói
thuốc vào mặt Chiu.
Thấy trưởng phòng nghiêng đầu ra hiệu, hai vệ binh bước tới chộp cánh
tay phạm nhân. Trong khi đó Chiu tiếp tục nói, "Tôi sẽ báo cáo ông
lên hành chánh địa phương. Ông sẽ phải trả giá cho chuyện này! Ông
còn tệ hơn quân cảnh Nhật"
Họ lôi ông ra khỏi phòng.
Sau bữa chiều, gồm một bát cháo kê, một bánh bột bắp và một miếng củ
cải trắng muối chua, Chiu bắt đầu bị sốt, run rẩy toát đẫm mồ hôi
lạnh. Ông biết rằng cơn giận bốc hỏa đã vào tới gan và có lẽ ông
đang bị tái phát. Thuốc không có sẵn vì ông đã để lại cái cặp cho
cô dâu. Nếu ở nhà thì lúc này ông đang ngồi trước TV mầu, uống trà
thơm và xem tin buổi chiều. Ở đây thật cô đơn làm sao. Ngọn đèn vàng
cam trên cái giường đơn là nguồn sáng duy nhất để vệ binh có thể canh
chừng ông ban đêm. Lúc nãy ông đã yêu cầu họ cho ông báo hoặc tap chí
để đọc nhưng đã bị bác.
Qua lỗ hổng nhỏ trên cánh cửa vọng vào những ồn ào. Hình như công an
trực đang chơi bài hay đánh cờ trong một phòng bên cạnh; thỉnh thoảng
lại nghe thấy tiếng cười đùa và nói lớn. Trong khi đó một chiếc
phong cầm tiếp tục khạc âm thanh từ một góc xa trong tòa nhà. Nhìn
cái bút bi và tờ giấy vệ binh để lại cho ông khi họ dẫn ông về từ
Phòng Thẩm Vấn, Chiu nhớ tới lời cổ nhân, "Khi một học giả đụng
đầu nhà binh, càng tranh luận, quan điểm của mình càng trở nên tối
tăm, rối rắm." Điều này thật nực cười, vô lý làm sao. Ông bực
bõ lấy ngón tay vò đầu. Ông cảm thấy khổ sở, xoa bóp dạ dầy liên
tục. Phải nói thực là ông bực tức nhiều hơn sợ hãi, vì ông sẽ phải
bắt kịp công việc một khi trở về nhà - một bài viết mà tuần tới
là hạn chót để xuất bản, và hai tá sách cần đọc cho giảng khóa
sắp dạy vào mùa thu.
Một bóng người lướt qua lỗ cửa. Chiu nhào tới cửa và la lớn qua lỗ
hổng, "Đồng chí vệ binh, đồng chí vệ binh!"
"Anh muốn gì?" một giọng gắt gỏng khó chịu.
"Tôi muốn anh báo với lãnh đạo là tôi đau nặng. Tôi bị bệnh tim
và viêm gan. Tôi có thể chết ở đây nếu bị giữ như thế này mà không
có thuốc men."
"Không lãnh dạo nào làm việc cuối tuần. Anh phải đợi đến Thứ
Hai."
"Cái gì? Anh muốn nói tôi phải ở đây đến ngày mai?"
"Phải."
"Đồn anh sẽ phải chịu trách nhiệm nếu có chuyện gì xẩy ra cho
tôi."
"Chúng tôi biết. Bình tĩnh đi, anh không chết đâu."
Có vẻ như phi lý, Chiu lại ngủ thật ngon đêm đó mặc dù ánh đèn phía
trên đầu sáng suốt dêm, và đệm rơm thì cứng và nhiều bọ chét. Ông
sợ bọ chó, ruồi, gián - bất cứ côn trùng nào trừ bọ chét và rệp.
Có lần ở nhà quê, nơi ban giảng huấn và nhân viên văn phòng của
trường giúp nông dân thu hoạch lúa trong một tuần, các đồng nghiệp đã
tiếu lâm về da thịt ông, bảo rằng nó không có mùi vị thịt người đối
với bọ chét. Trừ ông, họ tất cả đều bị bọ chét cắn nhiều vết.
Bây giờ còn lạ hơn nữa là ông không thấy nhớ cô dâu nhiều. Ông còn
thích thú ngủ một mình, có lẽ vì trăng mật đã làm ông mệt mỏi rã
rời và ông cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Sân sau im ắng vào sáng Chủ Nhật. Ánh nắng nhợt chiếu qua các cành
thông. Vài chim sẻ đang nhẩy nhót trên
đất bắt sâu bọ. Chiu nắm song sắt, hít vào không khí buổi sáng, thấy
thoảng mùi thịt. Gần đây hẳn phải có nhà hàng hay tiệm bánh. Ông
nhắc nhở thầm rằng nên coi nhẹ chuyện bắt giữ này. Trong đầu ông hiện
lên câu của Mao Chủ Tịch viết gửi một người bạn đang nằm bệnh viện:
"Vì anh đã ở trong đấy anh cũng nên đành chịu và lợi dụng tối
hảo hoàn cảnh."
Ông muốn được an tâm, điều đó xuất phát từ nỗi sợ hãi viêm gan của
mình có thể tệ hơn. Ông cố giữ đừng lo lắng. Tuy nhiên ông chắc rằng
gan đang sưng lên, vì vẫn sốt dai dẳng. Suốt cả ngày ông nằm trên
giường nghĩ tới bài viết của mình về bản chất của những mâu thuẫn.
Thỉnh thoảng giận dữ lại bùng lên khiến ông chửi to, "Một bọn
lưu manh!" Ông thề một khi ra khỏi đây ông sẽ viết một bài về kinh
nghiệm này. Tốt hơn ông nên tìm biết tên của vài công an.
Hầu hết cả ngày rút cục trôi qua yên tĩnh; ông chắc chắn đại học ông
sẽ gửi người tới cứu ông. Tất cả việc ông cần làm bây giờ là nên
giữ bình tĩnh và kiên nhẫn đợi. Sớm muộn công an sẽ phải thả ông,
mặc dù họ không hề ngờ rằng ông có thể từ chối rời trừ phi họ
viết thư xin lỗi. Mẹ kiếp bọn du đãng này, đã gọi ăn nhiều hơn có thể
ngốn!
Khi ông thức dậy sáng Thứ Hai, trời đả tỏ rạng. Đâu đó có tiếng
người đang rên rỉ; vọng tới từ sân sau.
Ngáp một hơi dài và hất văng cái chăn te tua, Chiu trèo khỏi giường, đi
tới cửa sổ. Ở giữa sân một thanh niên bị cột vào một cây thông, hai
cổ tay bị còng phía sau ôm vòng thân cây. Anh đang vùng vẫy và chửi
thề ầm ĩ, nhưng không dấu hiệu có người nào khác trong sân. Chiu thấy
anh trông có vẻ quen quen.
Chiu nheo mắt để nhìn rõ xem anh là ai. Ông ngạc nhiên nhận ra chàng
trẻ tuổi là Fenjin, sinh viên gần đây tốt nghiệp Phân Khoa Luật Đại
Học Harbin. Hai năm trước Chiu đã dạy một lớp về chủ nghĩa duy vật
Mác-xít mà Fenjin có ghi danh học. Giờ không hiểu làm sao chàng trẻ
này lại ở đây?
Rồi ông hiểu ra, Fenjin hẳn phải được phái đến đây do cô dâu của ông.
Thật là một phụ nữ ngờ nghệch! Một con mọt sách, chỉ biết đọc
tiểu thuyết ngoại quốc. Ông cứ tưởng nàng sẽ nói chuyện với bộ phận
an ninh của trường, họ chắc chắn sẽ phái một cán bộ tới đây. Fenjin
không giữ một chức vụ chính thức nào; anh làm việc trong một công ty
tư về luật chỉ gồm có hai luật sư; thật ra họ hoạt động ít, trừ
vài công việc điều tra cho mấy ông bà nghi ngờ người phối ngẫu ngoại
tình. Chiu cảm thấy nôn nao muốn ói.
Ông có nên gọi to để sinh viên của ông biết ông đang ở gần? Ông quyết
định không, vì ông không biết đã xẩy ra chuyện gì. Fenjin hẳn đã cãi
nhau với công an nên mới khiến bị phạt như vậy. Tuy nhiên, chuyện này
đã không xẩy ra nếu Fenjin đã không đến để cứu ông. Bởi vậy, dù sao
chăng nữa, Chiu cũng phải làm một cái gì. Nhưng ông có thể làm gì?
Sắp là một ngày nóng như thiêu. Ông có thể nhìn thấy luồng hơi nóng
tím hồng đang lung linh và bốc lên từ đất giữa những cây thông. Tội
nghiệp anh chàng, ông nghĩ, khi ông nâng bát tinh bột bắp lên miệng,
nhấp một ngụm và cắn một miếng dưa cần tây muối chua.
Khi một vệ binh đến thu lại bát đũa Chiu hỏi hắn chuyện gì đã xẩy
ra với người ở sân sau. "Hắn chửi ông sếp tôi là 'trộm
cướp'", vệ binh nói. "Hắn tự nhận là luật sư hay gì gì đó.
Đồ ngang bướng"
Băy giờ hiển nhiên là Chiu phải làm một cái gì để giúp người đến
cứu mình. Trước khi ông có thể tìm ra cách nào thì có tiếng gào
thét vang lên ở sân sau. Ông lao vội ra cửa sổ và thấy một công an cao
đang đứng trước Fenjin, một chậu sắt ở dưới đất. Chính là cái tay trẻ
tuổi đã bắt Chiu ở quảng trường hai ngày trước. Hắn bóp mũi Fenjin,
rồi giơ cao tay, giữ tư thế đó trong vài giây, rồi tát ngang mặt luật
sư. Trong khi Fenjin rên rỉ, hắn nhấc cái chậu và đổ nước lên đầu anh.
"Thế này sẽ giúp anh không say nắng, anh bạn nhỏ. Cứ mỗi giờ tôi
sẽ cho anh thêm", hắn nói lớn.
Fenjin nhắm mắt lại, nhưng khuôn mặt nhân nhó cho thấy anh đang cố gắng
giữ không chửi rủa tay công an, hoặc có lẽ anh đang khóc thầm. Anh hắt
hơi và ngẩng mặt la lớn, "Cho tôi đi tiểu."
"Ừ, phải rồi?" hắn nói to. "Hãy đái trong quần."
Chiu vẫn không gây một tiếng động nào, hai tay nắm song sắt, ngón tay
trắng bệch. Tên công an quay đầu ngó cửa sổ phòng giam; khẩu súng,
một phần trong bao, lấp lánh dưới ánh nắng. Hắn khịt mũi, nhổ đầu
thuốc lá xuống đất và lấy chân dí lên..
Rồi cửa mở và vệ binh ra hiệu Chiu đi ra. Họ lại dẫn ông lên lầu tới
Phòng Thẩm Vấn.
Cũng mấy người đó trong phòng, mặc dù lần này thư ký ngồi tay không.
Thấy Chiu, trưởng phong nói,
"A, anh đây rồi. Mời ngồi."
Sau khi Chiu ngồi xuống trưởng phòng phe phẩy cái quạt lụa trắng, và
nói với ông, "Anh có thể đã thấy luật sư của anh. Anh ta là một
thanh niên bất lịch sự, cho nên giám đốc của tôi đã dạy cho anh ta một
bài học cấp tốc ở sân sau."
"Làm vậy là phi pháp. Ông không sợ bị xuất hiện trên báo?"
"Không, chúng tôi không, không ngay cả trên TV. Anh có thể làm được
gì khác nào? Chúng tôi không sợ bất cứ chuyện gì anh dựng nên. Chúng
tôi sẽ bảo đó là giả tưởng. Cái chúng tôi bận tâm là anh hợp tác
với chúng tôi; nghĩa là anh phải thừa nhận phạm tội."
"Nếu tôi từ chối hợp tác thì sao?"
"Thì luật sư của anh sẽ tiếp tục được giáo dục dưới trời
nắng."
Một choáng váng làm Chiu lảo đảo và ông phải nắm chặt tay ghế để
giữ yên. Một cơn đau tê dại nhói phía trên dạ dầy làm ông nôn nao muốn
ói, và đầu thì đang rổn rảng. Ông chắc chắn viêm gan cuối cùng đang
tấn công. Giận dữ bùng lên trong ngực, cổ họng bị co lại và tắc
nghẽn.
Trưởng phòng nói tiếp, "Thật ra, anh không cần phải viết tự kiểm.
Chúng tôi đã miêu tả rõ tội phạm của anh ở đây. Cái chúng tôi cần
chỉ là chữ ký của anh."
Cố nén cơn giận, Chiu nói, " Cho tôi xem tờ khai."
Nhếch mép cười khẩy người mặt lừa trao ông một tờ giấy, trên viết
những chữ này:
"Bởi vậy tôi thừa nhận rằng ngày 13 Tháng Bẩy tôi đã gây xáo
trộn trật tự công cộng ở Trạm Hỏa Xa Muji, và tôi đã không chịu nghe
phải trái khi công an xe lửa cảnh cáo. Thế nên, chính tôi trách nhiệm
gây ra việc bắt giữ tôi. Sau hai ngày giam giữ, tôi đã nhận ra bản
chất phản động của tội tôi phạm. Từ nay trở đi tôi sẽ cố gắng hết
sức để tự giáo dục và sẽ không bao giờ tái phạm loại tội phạm
này."
Một tiếng nói bắt đầu gào lên trong đầu Chiu, "Láo, láo!"
nhưng ông lắc đầu và xua đi tiếng nói. Ông hỏi trưởng phòng, "Nếu
tôi ký giấy này ông có thả tôi và luật sư ra không?"
"Tất nhiên chúng tôi sẽ làm vậy." Trưởng phòng gõ gõ ngón
tay trên cái bìa xanh lơ - hồ sơ của họ về ông.
Chiu ký tên và ấn dấu tay ngón cái dưới chữ ký.
"Giờ anh tự do ra về," trưởng phòng mỉm cười nói, và trao ông
một mảnh giấy để chùi ngón tay cái.
Chiu yếu đến nỗi không thể đứng dậy khỏi ghế khi thử lần đầu. Rồi
ông cố gắng gấp đôi và đứng chân lên được. Ông loạng choạng ra khỏi
tòa nhà để gặp luật sư ở sân sau. Ông cảm thấy như có quả bom trong
ngực.
Nếu có thể được ông đã san bằng toàn thể đồn công an và loại bỏ cả
gia đình bọn chúng. Mặc dù ông biết không thể làm được vậy, ông quyết
định sẽ phải làm một cái gì.
"Rất tiếc chuyện tra tấn này, Fenjin" Chiu nói khi họ gặp
nhau.
"Không sao. Chúng là một lũ man rợ." Luật sư phủi đất dính
khỏi áo vét, ngón tay run run. Nước vẫn còn đang nhỏ từ đũng ống
quần xuống chân.
"Chúng ta đi thôi," ông thầy nói.
Lúc họ ra khỏi đồn công an, Chiu chợt thấy một quầy bán nước trà. Ông
nắm cánh tay Fenjin, bước tới bà lão ở bàn. "Hai bát trà
đen," ông nói và đưa bà một đồng nguyên.
Sau bát thứ nhất, mỗi người thêm một bát nữa. Rồi họ tiến về trạm
xe lửa. Nhưng trước khi đi được quãng đường khoảng năm mươi mét, Chiu
nằng nặc đòi ăn một bát súp nấm mộc nhĩ tại một quầy bán đồ ăn.
Fenjin đồng ý.
Anh bảo thầy, " Đừng đãi tôi như khách."
"Không, chính tôi muốn ăn cái gì."
Như thể chết đói, Chiu lôi luật sư từ nhà hàng này sang nhà hàng
khác gần đồn công an, nhưng tại mỗi nơi ông gọi nhiều hơn hai bát đồ
ăn. Fenjin thắc mắc tại sao thầy không ở lại một chỗ và ăn cho no.
Chiu mua súp mì sợi, hoành thánh, cháo bát bửu gồm ngũ cốc và đậu
hột, và súp gà, lần lượt, tại bốn nhà hàng. Trong khi ăn ông không
ngừng rít qua kẽ răng, "Ước gì tôi có thể giết tất cả bọn khốn
nạn!" Tại tiệm cuối cùng ông chỉ nhấp tí nước súp, không nếm
thịt gà và nấm.
Fenjin không hiểu nổi ông thầy, trông dữ dằn và lầm bầm một mình một
cách bí hiểm, khuôn mặt vàng nghệ nhiều nhăn nhúm đen sạm. Lần đầu
tiên Fenjin nghĩ ông trông xấu xí.
Trong vòng một tháng, trên tám trăm người nhiễm bệnh viêm gan cấp tính
ở Muji. Sáu người chết vì bệnh, gồm hai trẻ em. Không ai biết bệnh
truyền nhiễm đã phát khởi như thế nào.
Phạm đức Thân
No comments:
Post a Comment