Wednesday, 9 October 2024

Liệu nước Mỹ có vượt qua được sự chia rẽ gay gắt trước bầu cử Tổng thống 2024?

Tháng 11/2024 này sẽ diễn ra sự kiện chính trị thu hút sự chú ý của cả thế giới: đó là cuộc bầu cử tổng thống Mỹ lần thứ 47.

Bối cảnh trước khi diễn ra cuộc bầu cử cho đến lúc này hết sức ồn ào; từ cuộc chiến miệng lưỡi suốt hàng năm trời giữa hai đảng Dân Chủ - Cộng Hòa và những người ủng hộ hai bên; đến vô số những cáo buộc pháp lý đối với ứng viên tổng thống Đảng Cộng Hòa Donald Trump mấy năm gần đây, và sự lục đục trong nội bộ của Đảng Dân Chủ về việc lựa chọn ứng viên tranh cử vào lúc này.

Mới đây nhất là tiếng súng vang lên chiều ngày 13/7 nhắm bắn vào ứng viên Donald Trump đã tạo nên một cơn chấn động toàn thế giới.  

Người ta tự hỏi rằng nước Mỹ liệu có thể vượt qua sự chia rẽ sâu sắc này để thống nhất về tình tự dân tộc, và tiếp tục là quốc gia dẫn đầu thế giới, để gánh vác sứ mệnh cầm cân nảy mực cho hòa bình và an ninh nhân loại hay không. Thực ra, nếu nhìn lại trong lịch sử chúng ta sẽ thấy một điều rất rõ ràng, đó chính là: sự ưu việt của nước Mỹ không phải ở chỗ quốc gia này không gặp sai lầm, hay chưa từng chia rẽ, mà là tinh thần đổi mới và khả năng vượt lên trên những chia rẽ để cùng nhìn về lợi ích chung của quốc gia. Câu chuyện bầu cử tổng thống Mỹ năm 1800 giữa hai đối thủ vừa là bằng hữu vừa là kẻ thù Thomas Jefferson và John Adams minh chứng điều đó.

Vài nét về Thomas Jefferson và John Adams trong nhóm 'quốc phụ Hoa Kỳ

Jefferson và Adams thuộc về thế hệ những người tài năng nhất đã tạo lập nền móng cho quốc gia Hoa Kỳ non trẻ. Họ thường được gọi là những người cha của nước Mỹ hay là quốc phụ Hoa Kỳ. Trong danh sách ấy bao gồm những cái tên lừng lẫy như: George Washington, Benjamin Franklin, Alexander Hamilton, John Jay, James Madison, John Adams và Thomas Jefferson. Người nào cũng có vai trò hết sức quan trọng.

Adams, Jefferson, và Franklin làm việc trong Ủy ban Năm người có trách nhiệm soạn thảo Tuyên ngôn Độc lập. Hamilton, Madison, và Jay là các tác giả của tập Luận cương Chủ nghĩa Liên bang nhằm ủng hộ việc phê chuẩn Hiến pháp. Jay, Adams và Franklin đã đàm phán Hiệp định Paris (1783) để chính thức chấm dứt Chiến tranh giành độc lập của Hoa Kỳ. Washington đóng vai trò vừa là Tổng tư lệnh của Lục quân Lục địa, vừa là chủ tịch của Hội nghị Lập hiến. Washington, Adams, Jefferson, Madison là 4 vị Tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên. Trong khi đó, Jay là Chánh án đầu tiên của Toà án Tối Cao Hoa Kỳ, Hamilton là người đầu tiên giữ chức vụ Bộ trưởng Tài chính, còn Franklin thì trở thành một nhà lãnh đạo cấp cao của Hoa Kỳ, và sau này trở thành Thống đốc Thịnh vượng chung Pennsylvania.

John Adams là một luật sư và một nhà hoạt động chính trị trước cuộc chiến giành độc lập của 13 bang. Ông là phó Tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên dưới thời chính quyền tổng thống Washington và là tổng thống thứ 2 của Hoa Kỳ. Adams là một đại biểu bang Massachusetts đã tới đại hội lục địa và trở thành lãnh đạo chính của cuộc chiến giành độc lập. Ông đã có mặt trong bản phác thảo Tuyên ngôn độc lập năm 1776 và là người ủng hộ hàng đầu của nó trong Quốc hội. Như một nhà ngoại giao trong châu Âu, ông đã giúp đỡ hội nghị Hiệp ước hòa bình với Vương quốc Anh và đảm bảo các khoản vay quan trọng của chính phủ. Adams là tác giả chính của Hiến pháp Massachusetts năm 1780, cái đã ảnh hưởng đến Hiến pháp riêng của Hoa Kỳ.

Thomas Jefferson lại càng là một con người đa tài.

Ngày nay, mỗi lần đọc lên những câu văn bất hủ trong bản "Tuyên ngôn Độc Lập Hoa Kỳ": "Chúng tôi khẳng định những chân lý này là hiển nhiên, mọi người sinh ra đều bình đẳng, họ được Tạo hoá ban cho một số quyền tất yếu bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc..." chúng ta cần nhớ rằng, tác giả chính của nó là Thomas Jefferson.

Jefferson là tổng thống thứ 3 của Hoa Kỳ. Trong hai nhiệm kỳ tổng thống của ông, lãnh thổ Hoa Kỳ đã tăng gấp đôi diện tích nhờ mua lại vùng đất Louisiana. Hoa Kỳ cũng khôn ngoan đứng trung lập trong khi các đạo quân của Napoleon đánh chiếm nhiều nơi tại châu Âu.

Ông là một trong các vị kiến trúc sư hàng đầu của thời đại. Chính ông vẽ kiểu cho Điện Capitol của thủ phủ tiểu bang Virginia, vẽ đồ án cho trường Đại Học UVA (University of Virginia) và họa đồ tòa dinh thự Monticello của ông. Ông cũng chơi giỏi đàn vĩ cầm trong các ban nhạc thính phòng và do yêu hội họa, ông đã thu xếp để nhà điêu khắc lừng danh người Pháp Jean Houdon tới Hoa Kỳ nặn tượng cho ông George Washington.

Ông Thomas Jefferson còn là một nhà canh nông, người đã đưa máy đập lúa từ châu Âu vào Hoa Kỳ, ông còn là một nhà khoa học phát minh ra một loại máy cày được nông dân Mỹ dùng trong nhiều năm, ông cũng sáng chế ra đồng hồ bấm giờ.

Ngoài ra, Thomas Jefferson còn là Chủ Tịch của Hội Triết Học Mỹ Quốc, một tổ chức bao gồm nhiều công cuộc khảo cứu khoa học và văn hóa. Bộ sưu tập 6.400 cuốn sách của ông đã là phần chính của Thư Viện Quốc Hội thời đó.

Ông Thomas Jefferson cũng là một luật gia xuất sắc, đã đề nghị nhiều đạo luật hữu ích, viết ra nhiều tác phẩm với tinh thần của một công dân cởi mở, thực tiễn, hướng về đại chúng. Chính nhờ ông mà hiện nay tại Hoa Kỳ, hệ thống tiền tệ theo cách tính thập phân được sử dụng. Đạo luật Dân Quyền (the Bill of Rights) được đưa vào Hiến Pháp Hoa Kỳ là nhờ sự ủng hộ của Jefferson.

Có câu: Chúa phù hộ nước Mỹ - God bless America. Có thể nói, nhóm quốc phụ này bao gồm những người được Chúa lựa chọn và gửi đến để lập nên quốc gia Hoa Kỳ. Nhưng, họ cũng từng có những thời điểm không nên không phải. 

Tình bạn của Adams và Jefferson bắt đầu từ những ngày lập quốc của nước Mỹ. Bất chấp quan điểm chính trị rất khác nhau, hai người vẫn rất trân trọng tài năng và tâm huyết của nhau.

Adams được bầu làm Phó Tổng thống Mỹ dưới quyền Tổng thống Mỹ khi đó là George Washington, trong khi Jefferson được bổ nhiệm làm Ngoại trưởng Mỹ. Nhưng lúc này, quan hệ của họ bắt đầu rạn nứt. Nó không xuất phát từ mâu thuẫn cá nhân mà là vì những khác biệt về lý tưởng trị quốc.

Sau khi Tổng thống Mỹ George Washington không muốn tái đắc cử nhiệm kỳ thứ 3, Adams và Jefferson bắt đầu cạnh tranh để đắc cử Tổng thống Mỹ năm 1796. Cả 2 bất đồng quan điểm về nhiều vấn đề.

Năm đó, Adams trở thành Tổng thống Mỹ nhờ hơn Jefferson 3 phiếu đại cử tri. Hệ thống bầu cử Mỹ năm 1796 kêu gọi người đứng thứ 2 là Jefferson, lên làm Phó Tổng thống Mỹ. Adams chấp nhận đề nghị này và còn ngỏ ý về việc thành lập một liên minh lưỡng đảng mạnh mẽ nhưng bị Jefferson từ chối. Hai người đang bạn hóa thù.

Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 1800 - chuyện xưa vẫn có tính thời sự

Dù Tổng thống Washington phản đối việc thành lập các đảng phái chính trị, Ngoại trưởng Jefferson và Bộ trưởng Tài chính Alexander Hamilton đã trở thành lãnh đạo của 2 đảng đối lập: đảng Dân chủ Cộng hòa và đảng Liên bang. John Adams cũng thuộc đảng Liên bang.

Theo nhiều cách, cuộc bầu cử Mỹ 1800 là một cuộc trưng cầu dân ý về cách phát triển và quản lý quốc gia Hoa Kỳ non trẻ. Adams, Phó Tổng thống Mỹ, được chọn là đại diện cho đảng Liên bang; trong khi Jefferson, Ngoại trưởng Mỹ, đại diện cho đảng Dân chủ Cộng hòa ở phía đối lập.

Vào thời ấy, Đảng Dân chủ Cộng hòa của Jefferson được tổ chức tốt và hoạt động hiệu quả. Trái lại, đảng Liên bang xuất hiện chia rẽ giữa John Adams và Alexander Hamilton. Hamilton viết một bức thư dài 54 trang tố cáo Adams. Không may cho Adams, bức thư này rơi vào tay một thành viên đảng Dân chủ Cộng hòa. Nó được xuất bản và gây tổn thất lớn về uy tín của Adams cùng đảng Liên bang. Nó tương tự như sự chia rẽ trong Đảng Dân chủ hiện nay về tư cách ứng viên đại diện tranh cử tổng thống của ông Joe Biden sau cuộc tranh biện ngày 27/6.

Thực ra, John Adams là người kế thừa những mâu thuẫn về đường lối trị quốc của Alexander Hamilton với Thomas Jefferson khi ông trở thành đại diện của đảng Liên Bang. Trong khi John Adams và người thuộc đảng Liên bang mong muốn xây dựng một chính phủ liên bang mạnh mẽ và một khu vực đô thị phát triển mạnh về sản xuất, thì Jefferson và các thành viên đảng Dân chủ Cộng hòa lại muốn một nước Mỹ phát triển như một nước cộng hòa dựa vào nông nghiệp. 

Xã hội lý tưởng của Thomas Jefferson vào thời đại đó là một quốc gia gồm các chủ trại sinh hoạt dưới sự kiểm soát tối thiểu của chính quyền. Ông tin tưởng rằng đa số người dân có thể tự quản và nên giữ cho chính quyền vừa đơn giản, vừa ít tốn kém. Bởi yêu chuộng tự do, ông đã đấu tranh cho tự do ngôn luận, báo chí, tôn giáo và các tự do dân sự khác.

Quan điểm trị quốc của hai đảng và hai nhân vật đứng đầu đối nhau chan chát. Cũng tương tự như ngày nay, trong khi Đảng Dân Chủ chủ trương chính phủ lớn, tăng cường quy mô, can thiệp vào các chính sách lớn nhỏ, đẩy mạnh sự giám sát đối với người dân trong các lĩnh vực kinh tế, xã hội... thì Đảng Cộng Hòa chủ trương chính phủ nhỏ, tối thiểu hóa can thiệp vào đời sống xã hội hay quyền người dân - vốn được xem là quyền hiến định, ban hành ít thủ tục hành chính, và trao nhiều quyền tự do cho dân.

Về đối ngoại, trong khi Jefferson và đảng Dân chủ Cộng hòa có thiện cảm với người Pháp, thì Adams và đảng Liên bang lại nghiêng về Anh quốc, họ lo ngại chủ nghĩa cấp tiến ngày càng tăng của Cách mạng Pháp và cố ngăn Hoa Kỳ bị lôi kéo vào cuộc xung đột. Song Adams và đảng của ông vì thế bị cáo buộc tìm cách hủy bỏ các tác động chính trị của Cuộc chiến giành độc lập Hoa Kỳ và khôi phục chế độ quân chủ. Không may là, Anh và Pháp lại thường ở hai phía xung đột mâu thuẫn nhau.

Nó cũng tương tự như sự đối chọi giữa chính sách đối ngoại cứng rắn và "nước Mỹ trên hết" của ông Donald Trump và Đảng Cộng Hòa ngày nay với quan điểm thỏa hiệp và can thiệp dàn trải của Đảng Dân Chủ. 

"Đạo luật hạn chế Người nước ngoài và chống Kích động nổi loạn" do John Adams ký năm 1798 lại càng là một xung khắc lớn của đôi bên. Các đạo luật hạn chế người nước ngoài khiến người nhập cư khó khăn hơn nếu muốn trở thành công dân Mỹ, điều này tương tự với chủ trương của ông Trump và Đảng Cộng Hòa ngày nay. Nhưng những luật chống nổi loạn có điều khoản hình sự hóa các tuyên bố sai sự thật, chỉ trích chính phủ liên bang, thì lại giống với chủ trương của Đảng Dân Chủ hiện tại. 

Và chính ở chỗ này, là chi tiết khiến cho xung đột giữa đảng Liên bang và Đảng Dân chủ Cộng hòa cùng những người ủng hộ hai bên bùng nổ.

Đạo luật này của John Adams được cho là nhắm hoàn toàn vào đảng đối lập Dân chủ Cộng hòa, vốn chỉ trích kịch liệt Adams và đảng Liên bang, cũng là những người chỉ trích đạo luật, cáo buộc rằng chúng vi phạm quyền tự do ngôn luận quy định trong Tu chính án thứ Nhất.

Giáo sư Jonathan Turley mới đây viết rằng: "Adams đã thể hiện sự sụp đổ đức tin gây sốc nhất sau khi ông trở thành tổng thống. Người đàn ông ca ngợi 'Phẩm giá, Uy nghiêm, Sự cao cả' của Đảng Trà Boston, ngay lập tức quay sang chống lại các đối thủ chính trị của mình bằng một cuộc đàn áp theo 'Đạo luật hạn chế Người nước ngoài và chống Kích động nổi loạn' khét tiếng. Ngay cả các thành viên của Quốc hội cũng không tránh khỏi các vụ bắt giữ khi ông đáp trả cơn thịnh nộ của công dân bằng cơn thịnh nộ của nhà nước.

James Madison và Jefferson đã kinh hoàng trước cuộc tấn công vào quyền tự do ngôn luận và thậm chí còn sử dụng mã trong các lá thư để bảo vệ thông tin liên lạc của chính họ. Madison gọi những vụ truy tố này là "quái vật" ẩn náu trong hệ thống pháp luật của chúng ta, xuất hiện trong thời kỳ sợ hãi hoặc tức giận."

Dân chúng trên khắp Hoa Kỳ đã lên tiếng phản đối các đạo luật kể trên vì chúng tước đi các quyền tự do ngôn luận và báo chí, nhất là của đảng Dân Chủ Cộng Hòa và ông Jefferson đã đứng đầu công cuộc chống đối các hạn chế đó.

Ngày nay, tổng thống Joe Biden cũng phản đối quyền tự do ngôn luận không kém khi ủng hộ hệ thống kiểm duyệt chưa từng có mà một tòa án liên bang gọi là "Orwellian".

Chiến dịch tranh cử giữa Adams và Jefferson diễn ra căng thẳng và chia rẽ khi cả 2 bên tung ra những lời buộc tội gay gắt, phỉ báng lẫn nhau và tham gia vào các vụ vu khống, thậm chí ám sát. Jefferson gọi Adams và chính quyền Liên bang của ông là "triều đại của những phù thủy", người ủng hộ Jefferson cho rằng Adams là "kẻ nhiều mặt". Trong khi đó những người Liên bang lên án những người theo Jefferson là "Jacobin" và "kẻ phản bội", họ gọi Jefferson là "kẻ hèn nhát", vô chính phủ và một người không có đức tin. 

Truyền thông cũng đổ thêm dầu vào lửa với những lời lẽ khoa trương quá đáng. Các tờ báo Liên bang thời ấy cũng tuyên bố rằng "Giết người, cướp bóc, hiếp dâm, ngoại tình và loạn luân sẽ được dạy và thực hành một cách công khai, không khí sẽ bị xé toạc bởi tiếng kêu của những người đau khổ, đất đai sẽ đẫm máu, và đất nước sẽ đen kịt vì tội ác."

Còn Jefferson đã cảnh báo rằng, nếu những người theo chủ nghĩa Liên bang được bầu, "xiềng xích, ngục tối, phương tiện di chuyển và có lẽ là giá treo cổ" đang chờ đợi người dân. Những người khác dự đoán rằng dưới thời Adams, họ "sẽ bị xử tử ngay lập tức".

Cũng tương tự như thời nay, Tổng thống Biden và các đồng minh của ông tuyên bố rằng nền dân chủ sẽ chấm dứt nếu Trump đắc cử và theo người dẫn chương trình MSNBC Joe Scarborough, Trump sẽ "vứt bỏ" nền dân chủ. Trong chương trình  "The View" của ABC, người dẫn chương trình Whoopi Goldberg đã cảnh báo các nhà báo và "người đồng tính" rằng Trump đang có kế hoạch tập hợp họ lại và làm họ biến mất. Cựu Dân biểu Liz Cheney, R-Wyo, đã cảnh báo rằng, nếu Trump thắng, thì đây "có thể là lá phiếu thực sự cuối cùng mà bạn được bỏ".

Ngược lại, Trump và các thành viên Đảng Cộng Hòa cũng từng lên án Đảng Dân chủ và tổng thống Biden bằng những lời gay gắt.

Quay trở lại với cuộc bầu cử năm 1800, Thomas Jefferson cuối cùng trở thành Tổng thống Mỹ kế tiếp. Tổng thống sắp mãn nhiệm John Adams chấp nhận trao quyền cho "kẻ thù không đội trời chung" Jefferson của đảng Dân chủ Cộng hòa, nhưng từ chối bắt tay Jefferson.

"Những người cha lập quốc vĩ đại" ở Washington với tài năng trác tuyệt, tâm huyết hiếm có như vậy còn sa đà vào những vụ tranh chấp chính trị gay gắt như thể "Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng". Bởi vì Hoa Kỳ ngay từ buổi đầu lập quốc đã là một đất nước đề cao tự do. Nhưng, hai nhân vật đại diện cho sự chia rẽ nước Mỹ này chẳng lẽ cứ mãi ở hai bên chiến tuyến? Họ cuối cùng đã vượt qua như thế nào?

Không sinh cùng ngày cũng chết cùng ngày

Vào ngày 27/5/1813, cựu Tổng thống Thomas Jefferson viết thư cho cựu Tổng thống John Adams để báo cho ông biết rằng người bạn chung của họ, Tiến sĩ Benjamin Rush, đã qua đời.

Benjamin Rush là một người thuộc nhóm Ái quốc và là bác sĩ từ Philadelphia, chính là người vào năm 1812 đã khởi xướng một đợt thư từ mới để hòa giải hai người bạn cựu tổng thống của ông.

Việc Rush qua đời khiến cho Jefferson phải suy ngẫm về sự ra đi của thế hệ đã tiến hành Cách mạng Mỹ. Ông viết: "Chúng ta rồi cũng sẽ phải ra đi; và điều đó sẽ sớm xảy ra. Tôi tin rằng hiện chỉ còn một vài người trong số chúng ta; ý tôi là những người đã ký bản Tuyên ngôn."

Sau 12 năm im lặng cay đắng, hai người bạn cũ đã nỗ lực để nối lại cuộc trò chuyện của họ về những năm tháng tuổi trẻ ở Philadelphia, nơi cả hai phục vụ tại Quốc hội Lục địa, và Paris, nơi họ phục vụ cùng nhau với tư cách là đại sứ của Hoa Kỳ tại Pháp. Rốt cuộc, họ đã bỏ qua cho nhau vì đều nhớ rằng quốc gia mà họ dâng hiến cả cuộc đời mới là giá trị chung tồn tại vĩnh viễn. 

Trong một lá thư gửi Adam, Jefferson viết: "Cổ tay và ngón tay của tôi bị tê liệt, khiến cho tôi viết chậm và tốn nhiều công sức mới viết được. Thế nhưng, khi viết cho ông, tôi không còn những cảm giác đó mà chỉ nghĩ về những ngày xưa, khi tuổi trẻ và sức khỏe khiến tất cả mọi thứ đều vui tươi".

Tổng cộng hơn 185 lá thư được trao đổi qua lại cho đến khi cả Adams và Jefferson qua đời vào ngày 04/07/1826, ngày kỷ niệm 50 năm bản Tuyên ngôn Độc lập mà cả ba người bạn đã ký vào năm 1776. Jefferson ra đi trước, những lời cuối cùng của ông là dành cho John Adams, ông nói: "Vẫn còn có Adams". Còn những lời cuối cùng của John Adams trước khi qua đời vì bệnh thương hàn là: "Vẫn còn Jefferson". Ông không biết Thomas Jefferson đã mất trước đó vài giờ.

Hai đối thủ không đội trời chung một thời đã ra đi trong cùng một ngày, là ngày 4/7 quốc khánh Hoa Kỳ, sau khi họ đã tha thứ cho nhau. Theo luật sư, bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ Daniel Webster - người đã viết điếu văn cho cả hai nhân vật một thời vào ngày hôm ấy thì đó là "Sự quan phòng - nghĩa là ơn trên từ Thiên Chúa" rằng "bầu trời sẽ mở ra để đón nhận cả hai cùng một lúc".

Hoa Kỳ vĩ đại không phải vì không phạm sai lầm mà là tinh thần hàn gắn và mới 

Đúng vậy. Sự ưu việt của nước Mỹ không phải bởi vì quốc gia này không phạm ai lầm hay chưa từng chia rẽ. Nước Mỹ vĩ đại bởi vì tinh thần đổi mới và khả năng vượt lên trên những chia rẽ để cùng nhìn về lợi ích chung của quốc gia. Điều này đã xảy ra không chỉ một lần vào cuộc bầu cử tổng thống năm 1800 mà nó đã được minh chứng ngay từ buổi đầu lập quốc và vào những thời điểm cam go sau này.Khởi đầu, cuộc chiến tranh giành độc lập không giành được sự ủng hộ của toàn bộ dân chúng 13 bang thuộc địa, họ bị chia rẽ thành hai phe khởi nghĩa và phe trung thành với nhà vua Anh quốc. Quân đội của George Washington đã từng rơi vào hiểm cảnh, có nguy cơ tan rã và bị tiêu diệt bởi sự thờ ơ của dân chúng. Nhưng rồi nước Mỹ đã vượt qua. Cuộc bầu cử tổng thống năm 1800 tiếp tục là một thời gian sóng gió, song nước Mỹ đã vượt qua. Hoa Kỳ lại tiếp tục bị chia rẽ sau cuộc bầu cử năm 1860 khi 11 tiểu bang theo chế độ nô lệ ở miền Nam đã tuyên bố ly khai và cuộc nội chiến bắt đầu. Nhưng rồi nước Mỹ đã hàn gắn được vết thương nội chiến và vượt qua. Năm 1968 đầy hỗn loạn cũng tương tự như hoàn cảnh ngày nay với những cuộc biểu tình phản chiến của thanh niên, sự xung đột trong Đảng Dân chủ, những cuộc đọ sức gây thương vong lớn giữa người biểu tình và cảnh sát, những cuộc ám sát đã hạ gục ứng cử viên tổng thống Robert Kennedy và mục sư Martin Luther King v.v. Nhưng nước Mỹ đã vượt qua. Và ngày hôm nay, nước Mỹ có thể vượt qua sự chia rẽ và xung đột sâu sắc để tiếp tục tiến về phía trước hay không?

Có thể lắm chứ, như Thomas Jefferson và John Adams đã cùng nhau vượt qua mối hiềm thù sâu sắc bằng tình yêu nước và sự trân trọng những giá trị Mỹ như trong bản Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ. 

Nguyên Vũ

.

 

Kamala Harris Sẽ Là Một Thảm Họa Cho Hoa Kỳ

Kamala Harris chống lại niềm tin tôn giáo

Breitbart News cho hay: Ngày 17/10/2024 sắp tới đây, Giáo Phận New York sẽ tổ chức tiệc Al Smith Dinner, gây quỹ cho những công tác từ thiện của đạo Công Giáo tại New York. Đây là một tiệc gây quỹ quan trọng do Đức Hồng Y Timothy Dolan, Tổng Giáo Phận New York chủ tọa, và khách mời là những nhân vật nổi tiếng trong lãnh vực chính trị, văn hóa và thương mại. Mục đích của tiệc Al Smith là tạo sự thông cảm và đoàn kết đất nước. Đối tượng chính trị có dịp trêu chọc nhau qua những lời phát biểu khôi hài, đem lại không khí cởi mở, thân thiện và vang lên những tiếng cười của quan khách. Theo truyền thống, tất cả các ứng cử viên Tổng Thống đều tham dự Al Smith Dinner từ năm 1960, chỉ có một trường hợp ngoại lệ là ứng cử viên Tổng Thống Walter Mondale của đảng Dân Chủ đã từ chối tham dự vào năm 1984.

Năm 2016, ứng cử viên Tổng Thống Donald Trump và Hillary Clinton đã gặp nhau tại tiệc Al Smith, mỗi người ngồi một bên Đức Hồng Y Timothy Dolan, cười nói vui vẻ. Năm 2020, vì Covid-19, cựu TT Trump và ứng cử viên Tổng Thống Joe Biden đã không có dịp gặp nhau. Năm nay cựu TT Trump đã nhận lời dự tiệc Al Smith Dinner, trái lại Kamala Harris đã từ chối với lý do "Không có thời giờ vì phải bận rộn vận động tranh cử." Đức Hồng Y Timothy Dolan đã ôn tồn nói với báo chí "Rất tiếc chúng tôi sẽ không có cơ hội chào đón Phó Tổng Thống Kamala Harris một cách nồng nhiệt." Kamala đã từ chối lời mời dự tiệc Al Smith, một sự kiện truyền thống, một sinh hoạt chính trị quan trọng nhất của Công Giáo là thể hiện một sự xúc phạm tới Giáo Hội Công Giáo. Kamala quyết định không tham dự vì không muốn làm mất lòng những người ủng hộ thuộc thành phần cực đoan cấp tiến, chủ trương xóa bỏ tôn giáo.

Tổ chức Catholic Vote, một phong trào giáo dân có trụ sở tại Carmel, tiểu bang Indiana tố cáo Kamala Harris là một trong những chính trị gia chống Công Giáo mạnh nhất từ trước tới nay. Trong một cuộc phỏng vấn trên Fox News, Chủ Tịch Brian Burch của Catholic Vote đã xác định "Kamala Harris là mối đe dọa, là người chống Công Giáo cực đoan nhất trong số bất kỳ ứng cử viên Tổng Thống nào trong lịch sử Hoa Kỳ. Kamala Harris là ứng cử viên của phe cực tả. Hồ sơ và lời phát biểu của Kamala cho thấy bà ta có thành kiến chống Công Giáo một cách nghiêm trọng, không nhân nhượng."

Nổi bật nhất là vụ Kamala chống việc chỉ định người Công Giáo vào chức vụ Thẩm Phán Liên Bang và Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện:

- Cuối năm 2018 khi Luật Sư Brian Buescher được cựu TT Trump chỉ định làm Thẩm Phán Liên Bang, ông đã bị Kamala Harris với tư cách là Thượng Nghị Sĩ kịch liệt phản đối. Kamala phản đối vì Brian Buescher là thành viên của tổ chức Hiệp Sĩ Knights of Columbus, một tổ chức thiện nguyện của Công Giáo. Kamala hỏi ông Brian Buescher: "Là thành viên trong một tổ chức toàn nam giới, chủ trương chống phá thai và hôn nhân đồng tính, liệu ông (Brian Buescher) có thể đưa ra phán quyết công bằng về những vấn đề này?" Luật Sư Brian Buescher mạnh mẽ trả lời "Các thành viên trong tổ chức sẽ không ảnh hưởng đến quyết định của tôi." Do đảng Cộng Hòa nắm đa số tại Thượng Viện, Luật Sư Brian Buescher đã được thông qua và ông trở thành Thẩm Phán Liên Bang của Nebraska.

- Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Anthony Kennedy nghỉ hưu vào mùa hè năm 2018, cựu TT Trump chỉ định Thẩm Phán Brett Kavanaugh thay thế. FBI đã điều tra Thẩm Phán Brett Kavanaugh khi ông được cựu TT George W. Bush chỉ định làm Thẩm Phán Liên Bang, và ông từng là phụ tá cho Thẩm Phán Anthony Kennedy. Nhiều người tin rằng Thẩm Phán Kavanaugh là người có kinh nghiệm, có khả năng, thêm vào đó, ông còn là một tín hữu Công Giáo sùng đạo, siêng năng đi nhà thờ và dạy giáo lý tại xứ đạo Blessed Sacrament, ông sẽ dễ dàng được Thượng Viện thông qua.

Tuy nhiên Thẩm Phán Kavanaugh đã phải chịu đựng một cuộc tấn công tàn bạo do Kamala Harris dẫn đầu, ông bị vu khống tội sách nhiễu tình dục một phụ nữ, Christine Blasey Ford. Kamala áp lực Thẩm Phán Kavanaugh bằng một loạt câu hỏi, và luôn bắt đầu với câu "Ông bị bắt quả tang . . . " Kamala đã thất bại trong việc ngăn chặn Thẩm Phán Brett Kavanaugh nhưng bà ta đã thành công về mặt tài chánh, thu được rất nhiều tiền ủng hộ cho quỹ tranh cử của mình.

Khi vận động tranh cử, Kamala thường nhấn mạnh "Tôi là một cựu Công Tố Viên." Nhiều người nghĩ ngay tới việc Kamala sẽ làm gì khi nắm trong tay toàn bộ hệ thống tư pháp nếu bà ta đắc cử. Washington Examiner cho rằng chắc chắn Kamala Harris sẽ sử dụng Bộ Tư Pháp và các cơ quan liên bang trong việc tiến hành một cuộc chiến văn hóa, chủ trương của phe cực đoan: Quấy nhiễu các tổ chức tôn giáo, và nhất là Thiên Chúa Giáo, truy tố những người chống phá thai, kiểm soát ngôn luận, đàn áp các tư tưởng đối lập, . . .

Trước đây với tư cách Bộ Trưởng Tư Pháp tại California, Kamala Harris đã bức hại nhà hoạt động chống phá thai, David Daleiden. Nhà hoạt động này vạch trần một việc ghê rợn của Planned Parenthood, một tổ chức đã khai thác cơ thể của thai nhi để kinh doanh. Thay vì phải điều tra Planned Parenthood thì Kamala Harris lại đưa ra những cáo buộc vô căn cứ chống lại David Daleiden. Cuối cùng những vu khống này đã bị bác bỏ.

Chính sách của Kamala Harris sẽ là thảm họa cho đất nước

Nhà báo kỳ cựu Bill Whitaker của CBS News đã phỏng vấn Kamala Harris trong chương trình "60 Minutes" vào tối Thứ Hai hôm qua.

Bill Whitaker hỏi: "Tôi thấy việc kiểm soát di dân tại biên giới gần đây đã đạt được tiến bộ đáng kể, số lượng người vượt biên vào Hoa Kỳ đã giảm. Tại sao chính quyền không thực hiện như vậy ngay từ năm 2021?"

Harris trả lời: "Dự luật đầu tiên chúng tôi đưa ra với Quốc Hội là cải tiến tình trạng di dân đang quá tệ hại nhưng dự luật này đã không thành công vì Donald Trump nói với các Dân Biểu đừng thông qua."

Bill Whitaker đã không đồng ý: "Tôi làm tin tức về biên giới trong nhiều năm tôi biết rõ vấn đề này nhưng thực tế làn sóng người vượt biên vào Hoa Kỳ hiện nay là quá tệ hại. Số di dân vượt biên trong ba năm vừa qua dưới chính quyền của bà đã tăng gấp 4 lần so với năm cuối cùng của cựu TT Trump. Có phải chủ trương nới lỏng kiểm soát biên giới của bà là sai lầm?"

Harris trả lời: "Vấn đề này đã có giải pháp sẵn và ngay từ ngày đầu tiên chúng tôi đã đưa ra."

Bill Whitaker nhấn mạnh: "Điều tôi muốn hỏi là có phải chính quyền của bà đã sai lầm khi để cho làn sóng đó xảy ra ngay từ ngày đầu tiên không?"

Harris vẫn ngoan cố: "Tôi nghĩ chính sách của chúng tôi nhằm giải quyết vấn đề chứ không làm cho tệ hơn."

Bill Whitaker khẳng định: "Rõ ràng số lượng người vượt biên đã tăng 4 lần dưới sự giám sát của bà."

Kamala Harris tiếp tục nói vòng vo và cáo buộc Quốc Hội cần hành động để giải quyết vấn đề. Bản chất của Kamala và đảng Dân Chủ là thế, họ luôn trốn tránh sự thật, xuyên tạc, vu khống cho người khác. Dưới thời cựu TT Trump biên giới được kiểm soát chặt chẽ nhất, nếu Biden-Harris không thay đổi chính sách thì biên giới đã không là một thảm họa. Chính Biden đã ký sắc lệnh hủy tất cả những sắc lệnh bảo vệ biên giới của cựu TT Trump, và hậu quả là thảm họa biên giới xảy ra như hiện nay.

Kamala Harris là chính trị gia cực tả, chính sách của bà ta từ phá thai tới mở rộng biên giới, thức tỉnh văn hóa, . . . rất đáng lo ngại. Kamala Harris không có thành tích gì để tranh cử, vũ khí duy nhất bà ta có là đánh phá, vu khống, xuyên tạc và công kích cựu TT Trump. Cụ thể là vấn đề phá thai. Kamala luôn cáo buộc cựu TT Trump sẽ ban hành lệnh cấm phá thai trên toàn quốc. Sự thật cựu TT Trump ủng hộ quan điểm của Tối Cao Pháp Viện, vấn đề phá thai được trao cho chính quyền tiểu bang quyết định. Điều này sẽ thích hợp hơn vì luật lệ sẽ riêng biệt tùy theo nhu cầu của mỗi tiểu bang chứ không áp đặt trên toàn quốc. Phá thai không còn là vấn đề cần bàn cãi, và đảng Dân chủ không thể sử dụng phá thai như vũ khí chính trị trong các mùa bầu cử nữa.

Từ mùa hè năm 2022, quyết định về Roe vs Wade không còn đươc áp dụng vì Tối Cao Pháp Viện đã đề nghị trao thẩm quyền cho chính quyền tiểu bang. Sau quyết định này, Bộ Tư Pháp đã tăng cường việc tấn công những người bảo vệ sự sống của thai nhi. Vụ bắt giữ đầu tiên và lớn nhất là vụ Mark Houck tại Pennsylvania. Sáng sớm ngày 17 tháng Giêng năm 2023, một toán FBI khoảng hơn 20 người đã đột nhập vào nhà Mark Houck, chĩa súng và bắt anh ta, trước sự chứng kiến, hoảng sợ, la hét của vợ và 7 đứa con nhỏ. Mark Houck bị FBI bắt dẫn đi vì tội đã xô đẩy một người đàn ông tại trung tâm phá thai, Mark phải đối diện với án tù 11 năm.

Sau hơn một năm theo hầu tòa, tốn kém nhiều tiền bạc, thời giờ và khủng hoảng tinh thần, ngày 24/4/2024, Mark Houck đã được bồi thẩm đoàn tuyên bố trắng án. Peter Breen, Phó Chủ Tịch Điều Hành Trung Tâm Xã Hội Thomas More nói với báo chí "Bộ Tư Pháp của Biden đã gởi công tố viên giỏi nhất của họ, người đứng đầu các vụ truy tố tại Washington, D.C tới Philadelphia để giải quyết vụ án Mark Houck này. Nhưng cuối công lý đã thắng, bồi thẩm đoàn đã tuyên bố Mark vô tội đối với tất cả mọi cáo buộc." Vụ án này đã thu hút sự chú ý trên toàn quốc. Chính quyền liên bang đang nhắm vào các đối thủ chính trị, trong trường hợp này là những người vận động cho quyền sống của thai nhi. Người dân đã phẫn nộ về việc Bộ Tư Pháp đã lạm dụng pháp luật để trừng phạt những người không chia sẻ quan điểm và lập trường của chính quyền.

Trong những buổi họp của một số các khu học chánh tại Virginia, phụ huynh đã bị bắt giữ, bị cáo buộc là những kẻ khủng bố khi họ lên tiếng phản đối nhà trường dạy con em của họ về công bằng chủng tộc, tự do chuyển đổi giới tính, và cha mẹ không có quyền can thiệp, người da trắng bị gán là thành phần nguy hiểm, kỳ thị, phải bồi thường thiệt hại cho người da đen có tổ tiên bị làm nô lệ, . . . Thay vì dạy các em về khoa học, toán học, ngôn ngữ học thì chính quyền Biden-Harris lại chú trọng tới việc văn hóa thức tỉnh. Con em bị tẩy não, bị tách ra khỏi vòng kiểm soát của cha mẹ. Một hành động chỉ có thể xảy ra tại các nước cộng sản với chủ trương tam vô của họ.

Kamala Harris là Phó Tổng Thống cho Biden gần 4 năm nay nhưng trước những thất bại, những thảm họa do chính Biden-Harris gây ra, Kamala luôn tìm mọi cách phủ nhận trách nhiệm của mình, bà ta đổ lỗi tất cả cho Biden. Thật bất ngờ, chiều Thứ Sáu 4/10 mới đây, Biden đột ngột xuất hiện trong một cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc.

Phóng viên hỏi: "Trước những khủng hoảng đang xảy ra hiện nay, như việc phải đối phó với bão lụt, vụ đình công tại hải cảng, và tình hình ở Trung Đông. Ông phải giải quyết những vấn đề này ra sao và Phó Tổng Thống đóng vai trò gì, có giúp ông không?"

Biden trả lời: "Bà ấy thường xuyên liên lạc với tôi. Chúng tôi cùng thảo luận mọi vấn đề với nhau. Bà ấy đã giúp thông qua tất cả các luật đang được áp dụng, Kamala là người đóng vai chính trong mọi công việc chúng tôi làm."

Chính Biden đã thừa nhận Kamala Harris đã giúp thông qua các dự luật. Bà ta là người đóng vai trò quan trọng trong tất cả mọi công việc. Kamala với tư cách là chủ tọa các cuộc họp về ngân sách, bà ta đã bỏ lá phiếu quyết định để ngân sách được thông qua, tất cả là 33 lần. Kamala là Phó Tổng Thống đã bỏ những lá phiếu quyết định cho chính quyền đương nhiệm nhiều nhất trong lịch sử. Việc làm của Kamala không những gây thảm họa cho đất nước mà còn gây chia rẽ nữa. Kamala Harris thực sự là một thảm họa cho đất nước.

Cuộc bầu cử Tổng Thống năm nay là cuộc bầu cử quan trọng nhất trong lịch sử, quyết định sự sống còn của đất nước. Từ nhiều thập niên trước, TT Ronald Reagan đã từng khuyến cáo người dân Hoa Kỳ "Nếu đất nước này mất tự do, chúng ta sẽ không còn một nơi nào trên trái đất để chạy trốn nữa."

Là những người tỵ nạn cộng sản, chúng ta phải bảo vệ mảnh đất dung thân cuối cùng này qua lá phiếu.

October 8, 2024

Kim Nguyễn  

 

Saturday, 5 October 2024

CUỘC CHIẾN KHÓ KHĂN CỦA Ông TRUMP

Cách đây không lâu, cả nước Mỹ, hay chính xác hơn, cả thế giới ngồi chờ ông Trump làm lễ đăng quang sau khi Biden bị thua te tua trong cuộc bầu TT cuối năm nay, theo tất cả các thăm dò khi đó cho thấy. Thực tế chính trị này, ngay cả những lãnh đạo chóp bu của đảng DC cũng thấy quá rõ. Rõ tới độ họ cuống cuồng nghĩ tới chuyện phải ra tay, làm một cái gì để cứu đảng, giữ cái ghế trong Tòa Bạch Ốc. Và họ đã ra tay thật: tổ chức một cuộc 'đảo chánh' khi 4-5 lãnh tụ đảng DC, trong đó chủ chốt là cựu TT Obama và cựu chủ tịch hạ viện, bà Pelosi, ép Biden phải rút lui để họ đưa cừu non Kamala ra thay thế, tránh cho đảng DC một đại họa lịch sử. 

    'Đảo chánh' đuổi Biden đi để khỏi thảm bại trong cuộc bầu cử là việc làm có thể 'hợp pháp' trong chế độ công lý phe đảng do đảng DC nắm trong tay hiện nay, nhưng hiển nhiên là chuyện phản dân chủ, vô đạo đức, vô nhân cách nếu không muốn nói đó là chuyện gian lận bầu cử, hay tìm cách công khai khuynh đảo, thay đổi kết quả bầu cử. Ông Trump bị đám công tố và quan tòa DC truy rượt về tội 'tìm cách khuynh đảo kết quả bầu cử", nhưng trước việc làm phản dân chủ này của 'bộ Chính Trị' của đảng DC thì các công tố và quan tòa này dửng dưng chấp nhận là việc phải làm để... bảo vệ thể chế dân chủ, hay chính xác hơn bảo vệ đảng Dân Chủ.

    Đảo chánh này có hậu quả như thế nào?

    Đảng DC từ lâu nay luôn hù dọa 'bầu cho Trump thì thể chế dân chủ của Mỹ sẽ bị liệng cống' vì nếu đắc cử, Trump sẽ biến thành một Hitler độc tài, không bao giờ thèm dòm ngó tới quyền lợi dân Mỹ, thậm chí sẽ không cần bầu cử, coi lá phiếu của dân Mỹ không bằng mảnh giấy đi cầu. Vài con vẹt tị nạn già trẻ cung cúc đi tìm tự điển Gú-Gồ nhai lại dĩ nhiên. 

    Thế đấy, nhưng đám lãnh tụ chóp bu trong 'bộ Chính Trị' của đảng DC lại chính là đám người đã vứt hơn 14 triệu lá phiếu của cử tri đảng DC đã bầu cho Biden, vào bồn cầu, giựt nước cho trôi đi hết. Toàn đảng DC ủng hộ lãng tụ đảng biểu diễn biện pháp 'dân chủ' kiểu mới của đảng, trong khi toàn bộ giới truyền thông loa phường cũng xếp hàng, răm rắp tung hô quyết định phản dân chủ thô bạo nhất của lãnh đạo của cái đảng có tên gọi mỉa mai thay, là đảng Dân Chủ!!! 

    Bao nhiêu người nhớ tới 14 triệu lá phiếu? Câu trả lời: đúng ZERO!

    Ai đạp thể chế dân chủ xuống mương? Vẫn là ... Trump vì dám công kích 'đảo chánh' và chỉ trích quyết định 'đảng cử dân bầu' của bộ Chính Trị đảng DC.

    Với bất cứ một người bình thường nào, với đầu óc không què quặt thui chột vì tính phe đảng thì việc làm của đảng DC quả là việc đạp thể chế dân chủ xuống mương, đạp 'ý dân' xuống cống, nhưng vì tính phân hóa chính trị tuyệt đối hiện nay trong chính trường Mỹ, tất cả những cử tri của đảng DC, kể cả những người đã bỏ phiếu cho Biden trong cuộc bầu sơ bộ, và toàn bộ truyền thông loa phường, vẫn nhắm mắt tung hô đảo chánh.

    Với dân Việt ta, đây KHÔNG phải là lần đầu tiên đảng DC Mỹ 'đảo chánh' nhân danh nhu cầu 'bảo vệ thể chế dân chủ'. Năm 1963, TT Kennedy của đảng DC Mỹ cũng đã 'đảo chánh', giết TT Diệm để 'bảo vệ thể chế dân chủ của Nam Việt Nam đang bị độc tài gia đình trị nhà Ngô làm ung thối'. 

    Bài học cho những người công tâm nghiên cứu về chính trị Mỹ: chính trường Mỹ hiện nay hoàn toàn bị chi phối bởi tính phe đảng, không một ai còn dùng lý trí, dùng đầu óc suy luận phải trái, đúng sai gì nữa, cũng chẳng ai rảnh cân nhắc quyền lợi đất nước, quyền lợi chính mình và gia đình mình nữa, hay nghiên cứu, cân nhắc chính sách này chủ trương nọ, mà chỉ biết nhắm mắt nghe lệnh, bỏ phiếu và tung hô theo chỉ đạo của đảng của mình. 

    Đi xa thêm một bước để đặt vấn đề 'như vậy thì sẽ có ảnh hưởng như thế nào trong cuộc bầu TT tới đây?'. Việc thay thế Biden bằng Kamala có nghĩa là Trump sẽ phải chống Kamala.

Trump và Kamala

    Nhìn vào các thăm dò thì cuộc 'đảo chánh' trong đảng DC quả thực đã có hậu quả thay đổi hoàn toàn bức tranh bầu cử TT, luôn cả kết quả vài cuộc bầu nghị sĩ hay dân biểu ở cấp thấp hơn. Từ một thảm bại chắc chắn, chuẩn bị mua hòm, đảng DC đã leo lên mức ngang ngửa với đảng CH trên tất cả các cuộc bầu này. Dĩ nhiên, bây giờ còn quá sớm để có thể có một đoán mò với xác xuất cao hơn thầy bói mù, nhưng ít ra thì không ai có thể phủ nhận việc gió đổi chiều mạnh. DC từ thảm bại nặng đã leo lên mức ngang cơ. Tuy cuối cùng thắng hay thua là chuyện khác.

    Bộ Chính Trị của đảng DC đã tính toán không sai: cử tri đảng DC quá dồn nén, run rẩy, ấm ức vì cái thua trước mắt, đã mừng hơn mở cờ khi thấy hy vọng thoát chết, cụ lờ mờ bị đẩy về nhà vui thú điển viên, nên hồ hởi bám vào cái phao Kamala để tránh chết chìm tập thể, chứ chẳng phải vì mê Kamala gì. Ở đây, vấn đề của họ là bám vào cái phao, nếu không phải là phao Kamala mà là phao Gavin Newsom hay phao... George Floyd cũng được, miễn sao khỏi chết chìm là ô-kê. Kamala là ai, có chính sách gì,... đã trở thành những câu hỏi thừa thãi. Khi người ta đang chết chìm, vớ được cái phao thì không ai đặt câu hỏi phao này làm bằng chất gì, do hãng nào sản xuất, có thể bị xì hơi bất tử không, phải không?

    Trước đảo chánh, tất cả các thăm dò cho thấy bà Kamala là phó TT tồi tệ nhất lịch sử Mỹ, được hậu thuẫn ít nhất trong tất cả các phó TT của Mỹ. Không ai quên được năm 2020, trong số gần hai chục ứng cử viên TT của đảng DC, bà Kamala đã là người với hậu thuẫn ít nhất, phải rút lui đầu tiên, rút lui ngay khi chưa có cuộc bầu sơ bộ nào được tổ chức. Thế mà bây giờ, đám DC công kênh bà là thiên tài, một thiên sứ mà cả nước cần để cứu nước Mỹ, có thể hạ Trump. 

    Bà Kamala  và đám thầy rùi, quân sư, khôn ranh, nhìn thấy rõ lý do bà được hậu thuẫn: vì bà không còn là Biden, mà đã trở thành cái phao có thể cứu sống đảng DC, chứ không phải vì bà tài giỏi đặc biệt gì, hay có chính sách hay ho gì. Biết vậy, nên bà Kamala cố bảo vệ cái thế 'thiên sứ thần bí' đó của bà. Tuyệt đối không nói chuyện chính sách, tuyệt đối không nói chuyện với truyền thông, tuyệt đối không cho cử tri Mỹ biết gì thêm về bà, chỉ nhấn mạnh bà là cái phao, rồi nhe răng cười như nắc nẻ, hùng hổ tuyên bố "Tôi sanh ra trong một gia đình trung lưu...". Cái cười của bà là cười vào mũi thiên hạ, cười vào mũi đám u mê công kênh bà.

    Cái khổ là ông Trump còn phải trực diện nhiều đe dọa khác, không nhỏ hơn chút nào.

Trump và truyền thông

    Trước tiên là nạn phe đảng trong truyền thông. Mỹ là xứ dân chủ, nghĩa là theo chủ trương người dân làm chủ, bằng cách đi bỏ phiếu, quyết định về nhân sự cũng như quyết định về chính sách, về luật lệ,... Và dĩ nhiên người dân chỉ có thể lấy những quyết định đó trong sáng suốt, hiểu rõ vấn đề. Và họ chỉ có thể hiểu rõ vấn đề qua truyền thông, qua báo chí, qua tivi, qua các tin tức và bình luận của truyền thông là giới theo dõi và trên nguyên tắc, hiểu rõ vấn đề hơn đám dân ngu khu đen chúng ta.

    Khi người ta nhận định Mỹ có tứ quyền phân lập chứ không phải là tam quyền phân lập, thì nhận định đó không sai mấy. Ngoài các quyền hành pháp, lập pháp, tư pháp, còn cái quyền to lớn không kém, có khi còn mạnh hơn cả, là quyền thông tin ngôn luận của truyền thông. 

    Vấn nạn lớn của Mỹ là truyền thông bây giờ đã không còn đóng vai trò thông tin, cho người dân biết tin tức một cách trung thực để người dân tự ý lấy quyết định cho chính mình trong sự hiểu biết. Truyền thông bây giờ đã công khai tự cho thêm một trách nhiệm nữa, đó là... giáo dục quần chúng, hướng dẫn hay chính xác hơn, khuynh đảo, lèo lại quần chúng đi đúng đường mà truyền thông cho là... đúng, nghĩa là con đường truyền thông đã đi.

    Nhiều bình loạn gia thời đại này công khai nhận định một truyền thông tuyệt đối công tâm, tuyệt đối trung thực, tuyệt đối phổ biến thông tin một cách chung chung hay trung dung, chính là một truyền thông đã KHÔNG chu toàn trách nhiệm, hay tệ hơn nữa, đã làm chuyện vô trách nhiệm. Vì vai trò của truyền thông cũng phải bao gồm trách nhiệm hướng dẫn quần chúng đi về một hướng nào đó, chứ không thể tung tin rồi phủi tay, như kiểu 'mang con bỏ chợ'. Đó là quan niệm về truyền thông của những Xít-ta-lin, những Hit-Le, nhưng bây giờ đã biến thành những nguyên tắc chỉ đạo của truyền thông Mỹ. Cái khác biệt chính là truyền thông Xít-ta-lin và Hit-Le có trách nhiệm phục vụ, làm loa phường cho các chính sách của Nhà Nước nắm quyền, Nhà Nước cộng sản hay Nhà Nước phát xít, trong khi truyền thông Mỹ bây giờ là loa phường cho đảng DC Mỹ, bất kể khi đảng DC Mỹ nắm quyền hay không.

    Nôm na ra, trong cuộc chiến bầu cử hiện nay, ngoài liên danh đối lập Kamala-Walz, ông Trump cũng còn phải 'đánh nhau' với toàn thể khối truyền thông. 

    Chưa hết, chính trị tranh cử Mỹ lại còn có một hình thức vận động với ảnh hưởng quan trọng hơn xa thực tế: đó là cuộc tranh luận giữa các ứng cử viên, trực tiếp truyền hình để dân cả nước có dịp nghe và nhìn các ứng cử viên nói về các chính sách của họ, quan điểm của họ và ngay cả cách xử thế của họ, cách nói chuyện của họ, để cử tri có thể có một lựa chọn trong hiểu biết đầy đủ nhất. Nhưng đó là nói chuyện nguyên tắc. Trên thực tế, như cả nước đã có dịp chứng kiến qua 2 cuộc tranh luận Trump-Kamala và Vance-Walz, đó chính là dịp truyền thông ăn công ký với đảng DC, biến tranh luận thành đấu trường để truy rượt và diệt kẻ thù chung là đảng CH nói chung và Trump nói riêng. ABC thì lo tố Trump nói láo, trong khi CBS thì tắt micro của ông Vance.

    Có người sẽ hỏi "vậy chứ ông Trump đã làm gì để cả khối truyền thông chống ông ta dữ vậy?". Câu trả lời giản dị nhất: chẳng cần Trump phải làm gì hết. Truyền thông Mỹ ít nhất từ nửa thế kỷ qua, đã chuyển hướng hẳn qua đảng DC, qua hướng thiên tả, chống CH, chống tất cả các chính sách bảo thủ của đảng CH, chống tất cả các tổng thống CH, từ Reagan tới Nixon tới cha con Bush, tới Trump, bất kể họ làm gì hay không làm gì. Đó là thực tế chính trị Mỹ hiện nay.

    Bỏ qua chuyện các thời TT trước, chỉ cần nhìn vào hiện trạng truyền thông Mỹ ngay bây giờ. bất cứ cơ quan truyền thông nào, bất cứ báo nào, đài tivi nào, bất cứ lúc nào, người dân Mỹ cũng thấy tràn ngập những tin bất lợi cho Trump, những bình luận công kích hay miệt thị Trump. Chưa kể không biết bao nhiêu tin phịa, tin bóp méo, tin xuyên tạc. Chẳng những chống Trump, mà cũng chống ông phó JD Vance, và chống luôn tất cả chính khách CH nào khác.

    Phải nói ngay, cuộc chiến của Trump chống khối truyền thông loa phường hiển nhiên là cuộc chiến khó khăn nhất. Nếu hầu hết các cơ quan truyền thông đó đều nhất trí đăng tin và bình luận hoàn toàn một chiều, giống nhau, bất lợi cho Trump thì không thể nào không ảnh hưởng ít nhiều khối quần chúng Mỹ. Ông Trump thất thế lớn nhất là trong cuộc chiến không cân bằng này. 

Trump và khối cầm quyền

    Trong cuộc bầu cử, như thế nghĩa là Trump sẽ phải đấu với Kamala và toàn đảng DC, cộng thêm cả khối truyền thông loa phường và cả lô thăm dò chẳng ai biết thật giả ra sao, chỉ biết sẽ có ảnh hường không ít trên những cử tri rối trí không biết phải bầu cho ai, có khuynh hướng ngả theo số đông, tức là theo truyền thông loa phường.

    Chưa hết. Trump còn phải đánh nhau với đám Nhà Nước Ngầm nữa. Đây là khối công chức không ai bầu, ngồi cạo giấy lâu năm lên lão làng, đại khái như cụ đại tá VVL nhà ta, có tiếng nói có vẻ như không phe đảng nhưng thật ra thù ghét Trump. Tại sao chống Trump? Tại vì thứ nhất, Trump theo chủ trương CH, giảm thiểu Nhà Nước càng nhỏ càng tốt, càng bớt công chức càng tốt, và thứ nhì, Trump luôn miệng hô hào tát cạn đầm lầy, là môi trường sinh sống cả đời của đám công chức sâu bọ này, là ổ của những tay bất tài vô cán, tham ô, thối nát nhất, cạo giấy chuyên nghiệp.

    Mới cách đây vài tuần, chiêu trò cũ lại được trình diễn lại.  

    Báo chị cả loa phường New York Times, loan tin 111 cựu quan chức cao cấp của đảng CH đã ký tên ủng hộ Kamala. Trong danh sách, có nhiều quan to CH phần lớn dưới thời Bush, trong đó đáng kể là các cựu giám đốc CIA Michael Hayden và William Webster. Toàn là các tai to mặt lớn của Nhà Nước cầm quyền mà Mỹ gọi là 'establishment', phần lớn là đại quan chức thời Clinton, Bush con và Obama. Có cả John Negroponte. Ông Negroponte không xa lại gì với dân Việt, là cựu cánh tay mặt của Kissinger, cũng là tác giả bản tiếng Anh của Hiệp Định Paris mà Kissinger ép ông Thiệu phải ký, nhưng ông Hoàng Đức Nhã đã tinh mắt khám phá ra nhiều chữ được cố tình viết khác nhau giữa bản tiếng Anh mà Kissinger ép TT Thiệu ký, và bản tiếng Việt do CSBV thảo.

    Vài ngày sau, lại có tin tới hơn 700 cựu quan chức khác cũng ra tuyên cáo ủng hộ Kamala.

    Ở đây, cũng có một điểm cần ghi nhận: các quan to trong Nhà Nước ngầm, tiền lương hay tiền hưu rủng rỉnh, chẳng ai là nạn nhân của lạm phát hay cai job lung lay như ghế ba chân của đám dân trung lưu hay lao động bình thường, thành ra chẳng ai thắc mắc những đại họa kinh tế của Biden-Kamala và đảng DC.

    Những bản ký tên này khiến ta nhớ lại năm 2020, vài ngày trước bầu cử, nhiều tin và hình ảnh động trời bị xì ra từ laptop của cậu ấm Hunter Biden. Để cứu nguy cho Biden, hơn 50 cựu quan chức cao cấp nhất của CIA và An Ninh Quốc Gia bị ép phải ký tên xác nhận những tin và hình ảnh trong laptop là do tình báo Nga cài vào với mục đích đánh Biden giúp Trump đắc cử.  Sau này, sau khi Biden đã đắc cử, FBI, CIA và truyền thông mới thú nhận không có Nga nào dính dáng vào hết, tất cả đều là thật và các quan bị ép ký đã mặt nghệt ra bối rối lo chạy tội.

Trump và tiền

    Tất cả những người nào đã sống hay đã biết qua về nước Mỹ này, đều biết trong cái thành trì của tư bản này, đồng tiền chi phối tất cả. Kể cả, hay chính xác hơn, nhất là chính trị, đặc biệt là chính trị tranh cử TT. Không có tiền, đừng bao giờ mơ làm tổng thống hay bất cứ chức vụ quan trọng nào, ngoài các chức vụ như thành viên hội đồng học chính tiểu học làng.

    Trong chính trị Mỹ, muốn thành công thì điều kiện cần thiết, quan trọng nhất phải là có tài... chià tay xin tiền thiên hạ, không hơn không kém. Không biết xin tiền thì đừng mơ tưởng hão bất cứ chuyện gì khác.

    Năm xưa, một anh đen làm nghề gọi là 'community organizer', nôm na ra là nghề giúp việc vặt cho một khu phố, chẳng hạn thay bóng đèn đường, kêu thợ sửa ống cống, lấp ổ gà trên đường phố, sơn quét lại những căn nhà cũ,... Thế đấy, nhưng nhờ tài dẻo lưỡi và khéo tay xin tiền, xin được số tiền khủng khiếp là hơn 800 triệu đô, thế là được mời vào ngồi cái ghế trong Tòa Bạch Ốc ngay.

    Bây giờ, Kamala, thuộc loại cấp tiến có dấu triện trên trán, nên đã được hậu thuẫn tiền bạc tích cực nhất của những khối có tiền như tỷ phú Soros, Zuckerberg, Bezos,... các tài tử Hồ Ly Vọng, các ca sĩ nhí hát một bài lãnh bạc triệu, các cầu thủ bóng rổ, football, baseball triệu phú da đen,... nên tiền vào ào ạt, hạ luôn cả Obama năm xưa, cho dù bà này lưỡi không dẻo nhưng bù lại biết cười hô hố và biết leo giường.

Trump và... gian lận bầu cử

    Theo tất cả các nghiên cứu và thăm dò, kết quả bầu TT gần như hoàn toàn tùy thuộc kết quả bầu cử của cỡ 6 tiểu bang then chốt. Ta thử xem lại coi đảng nào đang nắm quyền sinh sát trong những tiểu bang then chốt đó:

1.       Arizona: CH đang nắm quyền, nhưng là CH của khối #NeverTrump, chống Trump khá mạnh sau khi Trump đánh nhau với hai thượng nghị sĩ CH của tiểu bang là John McCain và Jeff Flake; Biden thắng tại AZ năm 2020;

2.       Georgia: CH đang nắm quyền, nhưng Trump trong mấy năm qua, đánh nhau túi bụi với thống đốc CH Brian Kemp, tuy mới đây hai ông đã làm hòa và thống đốc Kemp đã tuyên bố ủng hộ Trump; Biden thắng tại GA năm 2020;

3.       North Carolina: thống đốc theo đảng DC; hạ viện do DC kiểm soát nhưng hai thượng nghị sĩ đều là CH; Trump thắng tại NC năm 2020;

4.       Wisconsin: hoàn toàn kiểm soát bởi đảng DC nắm ghế thống đốc và cả hai viện quốc hội: Biden thắng tại WI năm 2020;

5.       Michigan: như Wisconsin, hoàn toàn kiểm soát bởi đảng DC nắm ghế thống đốc và cả hai viện quốc hội: Biden thắng tại MI năm 2020;

6.       Pennsylvania: như Wisconsin và Michigan, hoàn toàn kiểm soát bởi đảng DC nắm ghế thống đốc và cả hai viện quốc hội: Biden thắng tại PA năm 2020.

    Nghĩa là nếu các chính quyền tiểu bang công bằng, tự trọng và tôn trọng bầu cử, không gian lận, thì Trump cũng rất khó chiến thắng rồi, nếu các chính quyền tiểu bang chơi trò gian lận bầu cử giúp đảng DC như năm 2020, thì Trump... vô vọng, nắm chắc phần thua.

Trump và... Trump

    Nói đi cũng phải nói lại, nhiều khi chính Trump là người hại Trump. Ai cũng biết cá tính rất đặc biệt của ông Trump, nói năng cũng như hành động thật mạnh bạo, coi trời bằng vung,... nhiều người đã khuyên can nhưng chưa ai thành công, kềm chế được Trump. Dĩ nhiên, ai cũng biết cái cá tính đó đã là yếu tố có thể nói quan trọng nhất đã mang lại thành công cho Trump, khi Trump phải đối đầu với gần hai chục đồng chí 'nhàm chán' trong đảng CH để ra tranh cử trong nội bộ CH, rồi sau đó, hạ bà la-sát Hillary. Nếu Trump không có cá tính 'không giống ai' này thì Trump đã là một chính khách tầm thường giống như bất cứ người tầm thường nào, đã không có cách gì thắng nổi trong nội bộ CH, càng không có cách gì hạ được Hillary. 

    Nhưng thật tình, đến một lúc nào đó thì phải coi như đủ, không thể đi xa hơn. Nhưng với ông Trump, cái giới hạn đó không có, đưa đến nhiều phiền toái cho chính ông và nhiều người ủng hộ ông, thấy ông đi quá xa, có thể tạo phản ứng ngược, hay để mất cảm tình của nhiều người độc lập, tương đối ôn hòa, thích những thành tích trị nước an dân của Trump nhưng lại sợ tính ngang tàng nhiều khi qua đáng của Trump.

    Nếu phải kết luận, thì phải nói cuộc chiến của ông Trump hiện nay khó tầy trời. Chẳng những ông phải chạy đua cùng với Kamala và cả đảng DC, ông cũng phải vật lộn không ngừng nghỉ với cả đám truyền thông loa phường nhất tề tìm đủ cách triệt ông, đồng thời phải chống đỡ các trò đánh sau lưng của đám công chức cạo giấy Nhà Nước ngầm, tất cả trong một đấu trường chìm ngập trong biển tiền của đám ca sĩ, tài tử, cầu thủ thể thao đen, tỷ phú thiên tả như Soros, Zuckerberg, ... có thể trong đủ kiểu mánh mung gian lận. Và rồi cuối cùng, ông cũng phải 'chạy đua' với chính ông. 

    Chuyện lạ là dù chông gai như vậy, ông Trump vẫn có hy vọng thắng.

VŨ LINH

Thursday, 3 October 2024

Tranh luận VANCE - WALZ

 Những điểm đáng chú ý trong cuộc tranh biện phó tổng thống Hoa Kỳ Vance-Walz

Thượng nghị sĩ Ohio JD Vance (Đảng Cộng hòa) và Thống đốc Minnesota Tim Walz (Đảng Dân chủ), cả hai chính trị gia đều đến từ vùng Trung Tây, đã gặp mặt trực tiếp tại New York vào tối thứ Ba (1/10, giờ Hoa Kỳ) trong cuộc tranh biện phó tổng thống đầu tiên và có thể là duy nhất trong kỳ bầu cử 2024 này, một khoảnh khắc quan trọng diễn ra hơn một tháng trước Ngày Bầu cử (5/11).

Hai ứng cử viên đã đụng độ về nhiều vấn đề, từ phá thai đến nhập cư đến chính sách đối ngoại. Nhưng cuộc tranh biện này có điều đáng chú ý là nó văn minh và tập trung vào chính sách hơn so với cuộc tranh biện giữa Phó Tổng thống Harris và cựu Tổng thống Trump diễn ra vào tháng trước.

Không rõ sự kiện này sẽ tác động đến mức nào, nhưng đây có thể là lần cuối cùng cử tri được chứng kiến một cuộc tranh biện liên quan đến các ứng cử viên hàng đầu trước cuộc bầu cử vào đầu tháng Mười Một.

Với cuộc đua đang tiến gần đến hồi kết gay cấn, cả ông Vance và ông Walz trong suốt cuộc tranh biện đều cố gắng đưa ra lý do tại sao cặp đề cử của họ nên giành chiến thắng. Ông Vance, đề cử viên phó tổng thống của ông Donald Trump, lập luận rằng ông và cựu tổng thống sẽ mang lại "lẽ thường" cho Nhà Trắng.

Trong khi đó, ông Walz đã ca ngợi đề cử viên tổng thống Đảng Dân chủ Kamala Harris và thành tích "lãnh đạo ổn định" của bà, đồng thời chỉ trích ông Trump là một thế lực hỗn loạn.

Sau đây là những điểm chính rút ra từ cuộc tranh biện Vance-Walz hôm thứ Ba (1/10):

Ông Vance thể hiện kỹ năng tranh biện
Ông Vance bước vào cuộc tranh biện vào tối thứ Ba (1/10, giờ miền Đông Hoa Kỳ) với nhiều rủi ro hơn ông Walz. Thượng nghị sĩ Ohio đã gây tranh cãi và chế giễu vì cáo buộc người di cư Haiti ăn thịt thú cưng ở Springfield, Ohio và vì những phát biểu trước đó về "những bà mèo không con", có liên quan đến ngôi sao ca nhạc Taylor Swift.

Nhưng vào tối thứ Ba, ông Vance đã dập tắt — ít nhất là tạm thời — mọi nghi ngờ về lý do tại sao ông Trump lại chọn ông làm người đồng hành tranh cử.

Là một luật sư được đào tạo tại Yale, ông Vance rõ ràng đã thể hiện được năng lực của mình trong cuộc tranh biện. Ông dễ dàng trả lời những câu hỏi hóc hiểm và hơn nữa tại một thời điểm đã thách thức ngược lại những người điều phối của CBS News về việc họ kiểm tra thông tin thực tế (fact-check) những phát biểu về Springfield của ông.

Cách diễn đạt trau chuốt của ông Vance đã tạo nên sự tương phản rõ rệt với màn trình diễn đôi khi gặp khó khăn của ông Walz. Ngoài ra, ông Vance cũng nhân cơ hội này nhấn mạnh vào quá trình trưởng thành khiêm tốn của mình ở vùng Appalachia. Đây là một nỗ lực rõ ràng nhằm thu hút những cử tri có thể đã mất hứng thú vì những tranh cãi xung quanh ông gần đây.

Đó chính là động lực mà ông Vance cần khi ông bước vào cuộc tranh biện này với số phiếu ủng hộ trong các cuộc thăm dò đang thấp hơn so với đối thủ Đảng Dân chủ.

Câu hỏi mở đầu tập trung vào Israel
Cuộc tấn công tên lửa của Iran vào Israel – và lời cảnh báo của Israel rằng Iran "sẽ phải trả giá" – nổi lên đầu tiên khi đèn bật sáng trên sân khấu tranh biện phó tổng thống Hoa Kỳ vào tối thứ Ba (1/10).

Người điều phối Margaret Brennan mở đầu phiên thảo luận bằng một câu hỏi về những gì sẽ diễn ra tiếp theo: Các ứng cử viên có ủng hộ Israel nếu họ quyết định tấn công Iran không?

Ông Walz là người trả lời đầu tiên. Ban đầu, thống đốc Minnesota có vẻ lúng túng, liên tục gọi một số mục tiêu chính sách là "cơ bản".

Ông Walz nói: "Khả năng tự vệ của Israel là hoàn toàn cơ bản. Đưa các con tin trở về là cơ bản. Và chấm dứt cuộc khủng hoảng nhân đạo ở Gaza. Nhưng việc mở rộng của Israel và các lực lượng ủy nhiệm của họ là điều hoàn toàn cần thiết để Hoa Kỳ có một sự lãnh đạo vững chắc ở đó".

"Điều cơ bản ở đây là sự lãnh đạo vững chắc sẽ là quan trọng", ông Walz nói tiếp.

Sau đó, ông Walz quay sang chỉ trích ông Donald Trump, gọi cựu tổng thống, đề cử viên tổng thống 2024 của Đảng Cộng hòa là một nhân vật gây chia rẽ và gây mất ổn định.

"Những người gần gũi nhất với Donald Trump mới hiểu ông ta nguy hiểm như thế nào khi thế giới nguy hiểm như thế này", ông Walz nói.

Ông tiếp tục chỉ trích Tổng thống Trump khi tại nhiệm đã rút khỏi Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung (JCPOA) vào năm 2018, chấm dứt một thỏa thuận đa phương bao gồm các hạn chế đối với chương trình hạt nhân của Iran.

"Chúng ta đã có một liên minh các quốc gia đã đóng hộp chương trình hạt nhân của Iran. Donald Trump đã rút lại chương trình đó và không đưa bất kỳ thứ gì khác vào thay thế. Vì vậy, Iran đang tiến gần hơn đến vũ khí hạt nhân so với trước đây vì sự lãnh đạo thất thường của Donald Trump", ông Walz lên án.

Khi những người điều phối quay sang ông Vance, ban đầu thượng nghị sĩ đã né tránh câu hỏi, sử dụng bài phát biểu mở đầu của mình để giới thiệu với khán giả rằng ông là một đứa trẻ của tầng lớp lao động.

"Tôi nhận ra rằng rất nhiều người Mỹ không biết chúng ta là ai", ông Vance hướng vào máy quay nói.

Sau đó, ông chuyển sang phản hồi câu hỏi đang được đặt ra. Ông Vance lập luận rằng ông Trump, trong bốn năm làm tổng thống từ năm 2017 đến năm 2021, đã khiến thế giới an toàn hơn bằng cách thể hiện sức mạnh và khơi dậy nỗi sợ hãi.

"Mặc dù Thống đốc Walz vừa cáo buộc Donald Trump là tác nhân gây hỗn loạn, nhưng Donald Trump thực sự đã mang lại an ninh cho thế giới và ông đã làm được điều đó bằng cách thiết lập sự răn đe hiệu quả. Mọi người sợ vượt quá giới hạn", ông Vance nói.

"Donald Trump thừa nhận rằng để mọi người sợ Hoa Kỳ, thì [chúng ta] cần hòa bình thông qua sức mạnh", ông Vance nói.

Ông Walz lúng túng khi trả lời về câu chuyện Trung Quốc
Thống đốc Minnesota đã có một buổi tối thứ Ba không suôn sẻ, điều này thể hiện rõ ở câu trả lời ngượng ngùng của ông liên quan đến tuyên bố rằng ông đã ở Hồng Kông trong cuộc biểu tình ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989.

Các hãng tin tức bao gồm APM Reports và Đài phát thanh công cộng Minnesota gần đây đã đưa tin rằng bằng chứng cho thấy ông Walz thực sự đã ở Trung Quốc vào cuối năm đó, vào tháng Tám, trái ngược với những tuyên bố của ông.

Khi được yêu cầu giải thích về sự khác biệt giữa phát biểu của mình và các báo cáo gần đây, ông Walz đã gặp rất nhiều khó khăn để đưa ra câu trả lời cô đọng. Ông thừa nhận rằng đôi khi ông có thể là một "kẻ ngốc".

"Hãy nhìn xem, cộng đồng của tôi biết tôi là ai. Họ đã thấy tôi đang ở đâu. Họ – hãy nhìn xem, tôi sẽ là người đầu tiên nói với bạn rằng tôi đã dành hết tâm huyết cho cộng đồng của mình. Tôi đã cố gắng hết sức có thể, nhưng tôi không hoàn hảo, và đôi khi tôi là một kẻ ngốc, nhưng điều đó luôn đúng", ông Walz nói.

Khi bị nhắc lại câu hỏi, ông Walz nói: "Tất cả những gì tôi nói về điều này là, tôi đã đến đó vào mùa hè năm đó và nói nhầm về điều này, vì vậy tôi sẽ chỉ — đó là những gì tôi đã nói".

"Đúng vậy, tôi đã ở Hồng Kông và Trung Quốc trong cuộc biểu tình đòi dân chủ, đã tham gia, và từ đó, tôi đã học được rất nhiều điều cần thiết trong quản lý", ông Walz nói thêm.

Khoảnh khắc đó đến khi Đảng Cộng hòa đã đang tăng cường giám sát các chi tiết về cuộc đời của ông Walz, bao gồm cả thời gian và cấp bậc ông phục vụ trong quân ngũ, cũng một số câu chuyện riêng tư khác của gia đình ông.

Chủ đề nóng nhất: nhập cư
Cuộc tranh biện phó tổng thống diễn ra ba tuần sau khi ông Trump và bà Harris đối đầu trong cuộc tranh biện phát sóng trên ABC News và một chủ đề nóng nhanh nóng chóng nổi lên trở lại: nhập cư.

Sự kiện hôm thứ Ba đã nhắc lại một trong những khoảnh khắc lan truyền nhất từ cuộc tranh biện tổng thống trước đó, liên quan đến cộng đồng người Mỹ gốc Haiti đang phát triển mạnh ở Springfield, Ohio.

Vào ngày 10 tháng 9, ông Trump trên sân khấu tranh biện với bà Harris đã nhiều lần tuyên bố rằng những người di cư Haiti ở Springfield đã bắt và ăn thịt mèo và chó trong các khu dân cư.

Bản thân ông Vance cũng đã đưa ra những tuyên bố tương tự và lan truyền nó trên mạng xã hội.

Trên sân khấu tranh biện tối thứ Ba (1/10), ông Walz đã tấn công ông Vance vì vai trò của ông trong việc gieo rắc nỗi sợ hãi, dẫn đến căng thẳng và thậm chí là đe dọa đánh bom ở Springfield.

Ông Vance trong buổi tranh biện đã tránh nhắc lại những cáo buộc nêu trên về người di cư Haiti. Tuy nhiên, ông đã đổ lỗi cho những gì ông mô tả là tình trạng nhập cư không được kiểm soát đã gây căng thẳng cho các nguồn lực địa phương.

"Ở Springfield, Ohio và ở các cộng đồng trên khắp đất nước này, bạn có những trường học quá tải, bạn có những bệnh viện quá tải, bạn có những ngôi nhà hoàn toàn không đủ khả năng chi trả, bởi vì chúng ta đã đưa hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp vào để cạnh tranh với người Mỹ về những ngôi nhà khan hiếm", ông Vance nói.

"Những người mà tôi lo lắng nhất ở Springfield, Ohio, là những công dân Hoa Kỳ đã bị hủy hoại cuộc sống của họ bởi biên giới mở của bà Kamala Harris", ông Vance nhấn mạnh.

CBS bị chỉ trích vì kiểm tra thông tin (fact-check), tắt micrô
CBS đã nhận phải một số chỉ trích từ cả khán giả và các ứng cử viên trên sân khấu về cách họ xử lý các quy tắc tranh biện.

Trong một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất của cuộc tranh biện tối thứ Ba, ông Vance đã thách thức những người điều phối CBS News sau khi bà Margaret Brennan của kênh này cố gắng làm rõ những bình luận của ông Vance về vấn đề nhập cư, khiến cả hai ứng cử viên đều phải trả lời qua lại và sau đó micrô của cả hai ứng cử viên đều bị cắt.

Các ứng cử viên đã đấu khẩu về Springfield — thị trấn là trung tâm của những tuyên bố trước đó của ông Trump và ông Vance rằng những người di cư Haiti đang ăn thịt thú cưng trong khu vực này. Ông Vance đã không đưa ra tuyên bố tương tự trong cuộc tranh biện, nhưng nói rằng "hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp" đang tràn ngập những khu vực như Springfield.

Bà Brennan đã phản bác tuyên bố của ông Vance khi nói rằng Springfield "có một số lượng lớn người di cư Haiti có tư cách hợp pháp, tư cách được bảo vệ tạm thời".

Ông Vance lập tức phản ứng, ông nói: "Quy định là các bạn không được kiểm tra thông tin". Khi ông Vance nói vậy, hai người điều phối của CBS News đã cố gắng chuyển hướng cuộc tranh biện sang một câu hỏi mới về nền kinh tế.

"Và vì các bạn đang kiểm tra thông tin của tôi, tôi nghĩ điều quan trọng là phải nói những gì thực sự đang diễn ra", ông Vance tiếp tục nói bất chấp liên tục bị người điều phối chen ngang để ngắt lời.

Bà Brennan nhấn mạnh "chúng ta còn rất nhiều điều phải giải quyết", nhưng ông Vance vẫn tiếp tục giải thích thêm, và ông Walz cũng nói xen vào. Sau đó, âm thanh của các ứng cử viên đột ngột bị nhỏ lại.

Ông Trump theo dõi cuộc tranh biện trực tiếp và liên tục đăng bình luận trên trang Truth Social. Ông đã chỉ trích việc tắt mic và lên án CBS News vì "không công bằng" với ông Vance khi cố gắng kiểm tra thông tin lời ông ta nói.

CBS News định kỳ đưa ra mã QR chuyển hướng người xem đến một blog kiểm tra thông tin thực tế trực tuyến trong suốt cuộc tranh biện tối thứ Ba. Đáng chú ý là CBS News nói rằng các ứng cử viên sẽ phải tự kiểm tra thông tin thực tế của nhau theo thời gian thực.

Cách làm nêu trên của CBS News được tiến hành sau khi ABC News, đơn vị tổ chức cuộc tranh biện giữa hai đề cử viên tổng thống Trump và Harris vào tháng trước, bị ông Trump và các đồng minh của ông chỉ trích vì người điều phối đã kiểm tra thông tin thực tế trực tiếp ông Trump, nhưng không làm điều tương tự với bà Harris. Vào tháng Sáu, CNN cũng bị chỉ trích vì liên tục làm gián đoạn tranh biện để kiểm tra thông tin lời ông Trump nói trong cuộc tranh biện Trump-Biden.

Ông Walz và ông Vance trình bày cách giải quyết bạo lực súng
Cả ông Walz và ông Vance đều bị ép trình bày về cách họ sẽ giải quyết vấn đề bạo lực súng, đặc biệt là sau vụ xả súng tại trường học gần đây.

Chỉ mới tháng trước, vào ngày 4 tháng 9, tiểu bang dao động Georgia đã phải hứng chịu vụ xả súng trường học chết chóc nhất trong lịch sử, khi một nghi phạm 14 tuổi mang theo một khẩu súng trường AR-15 đến Trường trung học Apalachee.

Khi được hỏi làm thế nào để giảm thiểu rủi ro, ông Vance đã có cách tiếp cận cam chịu hơn, ngụ ý rằng bạo lực súng là một thực tế của cuộc sống.

"Thật không may, chúng tôi biết rằng rất nhiều trẻ em sẽ phải trải qua đại dịch bạo lực súng đạn khủng khiếp này", ông trả lời.

"Ý tưởng rằng chúng ta có thể vung đũa thần và lấy súng khỏi tay những kẻ xấu, điều đó không phù hợp với kinh nghiệm gần đây", ông Vance nói.

Ông Vance gợi ý rằng giải pháp tốt nhất là tăng cường an ninh tại các trường học trên khắp cả nước.

"Thật không may, tôi nghĩ rằng chúng ta phải tăng cường an ninh tại các trường học của mình. Chúng ta phải có khóa cửa tốt hơn. Chúng ta phải làm cho cửa ra vào chắc chắn hơn. Chúng ta phải làm cho cửa sổ chắc chắn hơn. Và tất nhiên, chúng ta phải tăng cường lực lượng cảnh sát phụ trách trường học", ông Vance nói.

Trong khi đó, ông Walz đã nói công khai ông là một chủ sở hữu súng, giống như chính bà Harris đã làm trong những tuần gần đây, trong nỗ lực xoa dịu nhận thức rằng Đảng Dân chủ chống súng.

"Tôi là một thợ săn. Tôi sở hữu súng. Tôi đã đến độ tuổi mà khẩu súng săn của tôi để trong xe hơi để tôi có thể săn gà lôi sau buổi tập bóng bầu dục", ông Walz nói.

Tuy nhiên, ông Walz vẫn lập luận rằng cần phải có một số cải cách về luật súng để bảo vệ trẻ em Mỹ, mặc dù ông vẫn còn mơ hồ về các hành động cụ thể mà ông sẽ ủng hộ.

"Có những điều hợp lý mà chúng ta có thể làm để tạo ra sự khác biệt", ông Walz nói.

"Không ai cố gắng gây sợ hãi và nói rằng chúng tôi sẽ lấy súng của các bạn, nhưng tôi muốn hỏi tất cả các bạn ở ngoài kia: Các bạn có muốn trường học của mình trở nên kiên cố như một pháo đài không? Đó có phải là nơi chúng ta phải đến không, khi chúng ta biết rằng có những quốc gia trên thế giới mà trẻ em của họ không thực hành những cuộc tập trận [bắn súng trong trường học] như thế này?" ông Walz nêu vấn đề.

Ông Walz thúc đẩy lợi thế của Đảng Dân chủ về chủ đề phá thai
Một điểm nóng khác trong cuộc tranh biện là vấn đề tiếp cận phá thai, một vấn đề dự kiến sẽ được đưa vào cuộc bỏ phiếu vào tháng Mười Một này tại khoảng 10 tiểu bang, bao gồm các chiến trường như Nevada.

Phá thai thường được coi là vấn đề có lợi cho Đảng Dân chủ và ông Walz đã cố gắng sử dụng sân khấu tranh biện để làm nổi bật hậu quả của việc Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ lật ngược án lệ Roe v Wade vốn trước đó đã thiết lập quyền tiếp cận phá thai trên toàn quốc.

Ông Walz nhấn mạnh rằng các thẩm phán do ông Trump bổ nhiệm tại Tối cao Pháp viện cuối cùng đã chấm dứt tiền lệ được thiết lập trong Roe v Wade, trong một phán quyết gây tranh cãi vào năm 2022. Đổi lại, phán quyết đó khiến các tiểu bang có quyền quyết định liệu quyền tiếp cận phá thai có hợp pháp trong biên giới của tiểu bang hay không.

"Làm sao chúng ta, với tư cách là một quốc gia, có thể nói rằng cuộc sống và các quyền của bạn – cơ bản như quyền kiểm soát cơ thể của chính mình – được xác định theo địa lý?" ông Walz nói, và kể lại câu chuyện về những người phụ nữ có cuộc sống bị đe dọa vì không được tiếp cận phá thai.

Trong khi Đảng Cộng hòa từ lâu đã lên tiếng phản đối việc tiếp cận phá thai, thì ông Vance đã tìm cách đưa ra giọng điệu trung lập hơn trong cuộc tranh biện, thay vào đó tập trung vào các chương trình xã hội hỗ trợ các gia đình.

"Đảng của tôi, chúng tôi phải làm tốt hơn nhiều trong việc giành lại lòng tin của người dân Mỹ về vấn đề này", ông Vance nói.

"Tôi muốn chúng ta trong Đảng Cộng hòa ủng hộ gia đình theo đúng nghĩa đen của từ này. Tôi muốn chúng ta ủng hộ các phương pháp điều trị vô sinh. Tôi muốn chúng ta giúp các bà mẹ dễ dàng có khả năng sinh con hơn", ông Vance nói.

Trước đây, Vance đã ủng hộ lệnh cấm phá thai trên toàn quốc, một lập trường mà ông không nhắc lại trong cuộc tranh biện tối thứ Ba.

Tranh biện văn minh
Cuộc đối đầu giữa ông Vance và ông Walz vào tối thứ Ba (1/10) tại New York đánh dấu một trong những cuộc tranh biện cấp quốc gia văn minh nhất trong ký ức gần đây. Không giống như nhiều cuộc tranh biện tổng thống trong tám năm qua, trên sân khấu tranh biện tối thứ Ba này không có sự gọi tên hay tấn công cá nhân nào hết. Thay vào đó, ông Vance và ông Walz chỉ tập trung thảo luận về chính sách và nêu rõ điểm khác biệt giữa hai chiến dịch tranh cử.

Hai người đàn ông này cũng nhiều lần đồng ý với nhau ở một số điểm nhất định. Họ bắt tay và trò chuyện thân thiện khi sự kiện kết thúc.

Trên thực tế, hai ứng cử viên thường lưu ý rằng họ tin rằng người kia muốn giải quyết các vấn đề mà đất nước đang phải đối mặt, bao gồm cả vấn đề nhập cư, nhưng lại lên tiếng mạnh mẽ về sự bất đồng của họ về cách giải quyết những vấn đề đó.

"Tôi rất thích cuộc tranh biện tối nay. Tôi nghĩ rằng có rất nhiều điểm chung ở đây", ông Walz nói vào cuối sự kiện.

Ở một thời điểm khác, ông Vance thừa nhận một trong những giai thoại cá nhân của ông Walz trong đó thống đốc kể lại rằng con trai ông đã chứng kiến một vụ nổ súng.

"Tim, trước hết, tôi không biết rằng đứa con 17 tuổi của ông đã chứng kiến một vụ nổ súng. Và tôi xin lỗi về điều đó. Chúa ơi, xin hãy thương xót", ông Vance nói.

Cuộc tranh biện vào tối thứ Ba (1/10) có thể sẽ được coi là sự thay đổi nhịp độ mới mẻ trong một chu kỳ bầu cử tại Hoa Kỳ được định hình bởi các cuộc tấn công cá nhân và mối đe dọa ngày càng tăng của bạo lực chính trị.

Hải Đăng 
.