ĐÊM TRẮNG CARACAS VÀ CÚ ĐÁNH CỦA "BÀN TAY SẮT BỌC NHUNG"
"Không
có cuộc hành quân nào chỉ kéo dài ba giờ đồng hồ mà lại thành công – nếu trước
đó không có một năm trời chuẩn bị trong sự im lặng chết chóc."
CHƯƠNG
I: VÒNG VÂY VÔ HÌNH VÀ NHỮNG BÓNG MA TẠI KENTUCKY
Chiến
tranh, theo quan niệm của đại chúng, thường bắt đầu bằng những cột khói đen kịt
bốc lên từ các thành phố đổ nát. Nhưng trong kỷ nguyên của "Chiến tranh
Hiện đại" (Modern Warfare), cuộc chiến thực sự đã bắt đầu từ rất lâu trước
khi viên đạn đầu tiên rời khỏi nòng súng. Đối với Chiến dịch Absolute Resolve,
phát súng khai mào không nổ ra tại Caracas, mà nổ ra trong những văn phòng kín
đáo tại Washington và những khu rừng rậm rạp tại Kentucky.
Vòng
kim cô vô hình: Học thuyết "Cưỡng chế ngạt thở"
Nhiều
tháng trước đêm định mệnh mùng Ba tháng Giêng năm 2026, Venezuela không hề thấy
bóng dáng của oanh tạc cơ. Bầu trời Caracas vẫn xanh, nhưng không khí bên dưới
đã bị rút cạn. Hoa Kỳ đã lặng lẽ kích hoạt một quy trình được giới tham mưu gọi
là "Chiến tranh cưỡng chế giới hạn" (Coercive Warfare).
Đó
là một nghệ thuật bóp nghẹt từ xa. Về tài chính, mọi dòng tiền tệ quốc tế chảy
vào quốc gia này bị đóng băng tức khắc. Các trương mục hải ngoại bị phong tỏa.
Huyết mạch kinh tế bị cắt đứt khiến lạm phát phi mã, làm tê liệt khả năng chi
trả lương bổng cho quân đội và cảnh sát. Về tiếp vận, các nguồn cung cấp phụ
tùng thay thế cho hệ thống radar, chiến xa và phi cơ bị chặn đứng từ các cảng
trung chuyển. Một quân đội không có phụ tùng là một quân đội chết lâm sàng. Về
thông tin, không phận Venezuela bị đặt dưới sự giám sát 24/7 bởi mạng lưới vệ
tinh trinh sát và các phi cơ không người lái (UAV) tầm cao. Mọi cuộc điện đàm,
mọi sự di chuyển của các đoàn xe quân sự đều nằm gọn trong hồ sơ của các chuyên
viên phân tích tình báo tại Langley.
Đối
phương bị bào mòn sinh lực từng ngày, bị tước đi khả năng phản xạ, giống như
một võ sĩ bị bỏ đói trước khi bước lên đài. Khi đòn quyết định được tung ra, họ
không còn sức để đỡ.
Kentucky:
Lò luyện của những "Bóng ma"
Song
song với việc siết chặt vòng vây kinh tế, phần quan trọng nhất của chiến dịch
lại diễn ra cách mục tiêu hàng ngàn dặm, tại một căn cứ mật giữa rừng sâu tiểu
bang Kentucky.
Tại
đây, Bộ Tư lệnh Hành quân Đặc biệt Liên quân (JSOC) đã thực hiện một công trình
điên rồ: Họ dựng lên một bản sao tỷ lệ 1:1 của khu dinh thự mục tiêu tại
Caracas. Đây không phải là một phim trường. Nó là một "phòng thí nghiệm
hành vi". Các kiến trúc sư quân sự, dựa trên bản vẽ tình báo lấy được từ
nội bộ Venezuela, đã tái tạo chính xác từng chi tiết: độ dày của cánh cửa thép
chống đạn, góc khuất của hành lang, độ dốc của cầu thang, vị trí các phòng ngủ,
và thậm chí cả hệ thống ánh sáng lờ mờ vào ban đêm.
Bước
vào "mô hình Kentucky" này là những chiến binh tinh nhuệ nhất của Lục
quân Hoa Kỳ: Các toán Biệt kích Delta (1st SFOD-D). Họ không tập bắn bia. Họ
tập "ký ức cơ bắp". Suốt gần một năm ròng, các toán Delta lặp đi lặp
lại kịch bản đột kích hàng ngàn lần. Họ tập trong bóng tối hoàn toàn. Họ tập
khi bị cúp điện đột ngột. Họ tập trong môi trường bị gây nhiễu âm thanh đinh
tai nhức óc. Mỗi tình huống rủi ro đều được đưa ra mổ xẻ:
Nếu
cửa chính không phá được trong 3 giây? - Dùng lối thoát hiểm phụ.
Nếu
mục tiêu không ở phòng ngủ chính? - Triển khai đội hình quét (sweep) sang cánh
Tây.
Nếu
trực thăng đến trễ? - Thiết lập vành đai phòng thủ tạm thời.
Họ
luyện tập đến mức không cần khẩu lệnh. Trong bóng đêm, chỉ cần một cái vỗ vai,
một ánh mắt qua kính nhìn đêm, cả đội hình di chuyển nhịp nhàng như một cơ thể
thống nhất.
Night
Stalkers: Những kỵ sĩ bóng đêm
Nhưng
bộ binh chỉ là một nửa của phương trình. Để đưa họ vào Caracas mà không bị phát
hiện, Hoa Kỳ cần đến những đôi cánh ma thuật. Đó là nhiệm vụ của Trung đoàn
Không vận Đặc biệt 160 (160th SOAR) – danh xưng "Night Stalkers".
Tại
các thao trường bí mật, các phi hành đoàn trực thăng vận tải hạng nặng MH-47G
Chinook và trực thăng vũ trang MH-60M Black Hawk (cấu hình DAP) đã thực hiện
những bài bay thách thức tử thần. Họ không bay trên trời. Họ bay "trong
lòng đất". Các phi công luyện kỹ thuật bay "Nap-of-the-earth"
(bay bám địa hình), giữ cao độ chỉ khoảng 30 đến 50 mét so với mặt biển hoặc
ngọn cây, luồn lách qua các thung lũng để tránh sự quét của radar đối phương.
Họ tập bay trong bão, trong mưa lớn, với tầm nhìn gần như bằng không, hoàn toàn
dựa vào hệ thống cảm biến hồng ngoại và radar địa hình.
Sự
hiện diện của "Cán cân Công lý"
Điểm
đặc biệt nhất của Absolute Resolve nằm ở chỗ: Đây không phải là một cuộc ám
sát. Đây là một cuộc thực thi pháp luật. Tham gia cùng các toán biệt kích tại
Kentucky là các đặc vụ liên bang từ Bộ Tư pháp (DOJ) và Cục Điều tra Liên bang
(FBI). Họ ở đó để làm gì? Để bảo đảm rằng ngay khoảnh khắc mục tiêu bị khống
chế, hắn sẽ được chuyển từ "kẻ thù chiến tranh" sang "can phạm
hình sự". Các quy trình còng tay, lấy mẫu DNA xác minh danh tính, đọc lệnh
bắt giữ, và bảo quản chứng cứ đều được diễn tập kỹ lưỡng. Hoa Kỳ muốn gửi đi
một thông điệp: Chúng tôi không giết người bừa bãi. Chúng tôi mang công lý đến
tận cửa nhà anh.
Sự
im lặng đáng sợ
Khi
công tác huấn luyện tại Kentucky đạt đến độ "tâm ý tương thông",
chiến dịch bước vào giai đoạn thử thách thần kinh nhất: Chờ đợi. Lực lượng đã
sẵn sàng. Hạm đội đã vào vị trí. Nhưng lệnh chưa đến. Các binh sĩ phải duy trì
trạng thái "sẵn sàng trực chiến" (Standby) suốt nhiều tuần lễ. Có
những đêm, họ đã mặc giáp, đã ngồi lên trực thăng, động cơ đã quay... nhưng rồi
lệnh hủy bỏ được đưa ra vì một cơn gió đổi chiều hay một tin tình báo chưa xác
thực. Sự chờ đợi ấy bào mòn ý chí ghê gớm hơn cả bom đạn. Nhưng đó là kỷ luật
sắt đá của chiến tranh hiện đại: Thà chờ thêm một tuần để có thời cơ hoàn hảo,
còn hơn vội vã một giây để rồi sa lầy vào thất bại.
Và
rồi, khi mọi yếu tố Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa hội tụ, hồ sơ Absolute
Resolve được chuyển từ Kentucky về Washington D.C., đặt lên bàn của những người
nắm quyền lực tối thượng.
No comments:
Post a Comment