Trần Văn Giang (ghi lại)
Đây là một câu chuyện dài, thật
buồn rất đáng đọc; nhưng cũng là một bài học lớn về việc yêu thương và tôn
trọng người cao niên; đồng thời tìm cách giúp họ duy trì tự do và phẩm giá
trong cuộc sống còn lại.
Có người nói "Viện dưỡng
lão là phòng khách của địa ngục!?" Hay là "Thôi già rồi thì đành phải
chịu thôi... Than vãn làm gì nữa hè!"
Đúng hay sai cũng còn tùy mỗi
hoàn cảnh...
TVG
* * *
Nếu chỉ có một điều trong đời mà tôi thực sự hối tiếc thì đó chính
là bước chân vào Viện dưỡng lão.
Năm
nay tôi 82 tuổi. Tóc tôi đã bạc trắng, chân cũng không còn nhanh nhẹn như xưa,
nhưng tâm trí vẫn còn minh mẫn lắm. Tôi từng nghĩ rằng tuổi giả chỉ đơn giản
là một hành trình nhẹ nhàng khi con người ta được tận hưởng quãng thời gian
cuối đời trong sự thanh thản. Nhưng mà không. Tôi đã sai và sai lầm lớn
nhất đời tôi chính là rời bỏ căn nhà mà tôi đã gắn bó suốt hơn nửa cuộc đời để
bước vào nơi mà người ta vẫn hay gọi là chốn "An dưỡng tuổi già."
Ban
đầu tôi không có ý định vào Viện dưỡng lão vì tôi còn đủ sức chăm sóc bản thân,
mặc dù hơi chậm chạp hơn trước một chút. Nhưng rồi con cái tôi, những đứa
con mà tôi đã nuôi nấng bằng tất cả yêu thương, lại bảo rằng đưa tôi vào đó là
cách tốt nhất để tôi có một cuộc sống thoải mái, được chăm sóc đầy đủ không
phải lo nghĩ gì nữa. Con gái tôi nắm lấy tay tôi với ánh mắt đầy lo lắng,
nhưng cũng có chút thúc giục, nói:
– "Mẹ vào đó đi. Ở đó có người chăm sóc. Có bác sĩ. Có
bạn bè trò chuyện. Ở nhà một mình lỡ có chuyện gì không ai biết được?"
Tôi
đã do dự rất lâu. Căn nhà nhỏ của tôi tuy cũ nhưng đó là nơi lưu giữ bao nhiêu
kỷ niệm. Chiếc tủ gỗ do chồng tôi tự tay đóng từ thời trẻ. Góc bếp nơi tôi
vẫn nấu những bữa ăn ấm cúng cho gia đình. Chiếc ghế dựa cũ kỹ cạnh cửa sổ nơi
tôi hay ngồi đọc báo vào mỗi buổi sáng... Làm sao tôi có thể rời bỏ những kỷ
niệm đó. Nhưng rồi tôi cũng xuôi lòng. Tôi tin vào lời con cái. Tôi
tin rằng vào Viện dưỡng lão tôi sẽ có một cuộc sống tốt hơn. Tôi tin rằng mình
sẽ được chăm sóc chu đáo, được trò chuyện, được an yên...
Vậy
mà ngay khi cánh cửa Viện dưỡng lão khép lại sau lưng, tôi đã nhận ra một
sự thật cay đắng. Nơi đây không phải là nhà và có lẽ tôi đã không còn đường
quay lại. Bạn có bao giờ tự hỏi điều gì sẽ xảy ra khi một người già đánh mất
tất cả những gì quen thuộc, những thứ làm nên cuộc sống của mình. Tôi cũng từng
là người không nghĩ đến điều này cho đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh hiện
tại.
Tôi
ước chi có ai đó đã nói cho tôi biết trước khi tôi bước vào Viện dưỡng
lão. Nếu bạn hiện đang cân nhắc về việc sẽ "Vào Viện
dưỡng lão", dù cho chính mình hay cho người thân, hãy nghe câu
chuyện của tôi trước khi quyết định. Vì một khi bạn bước vào Viện dưỡng lão thì
cuộc sống của bạn sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Tôi muốn kể cho bạn
nghe "Sáu (6) điều mà tôi hối tiếc" như sau.
Hối tiếc 1: Đã mất đi sự tự do.
Sáng
hôm đó tôi thức dậy trên một chiếc giường lạ. Tôi vươn vai theo thói quen định
bước ra bên hiên nhả để hít thở chút không khí buổi sáng. Nhưng rồi tôi chùng
lại vì không có hiên nhà nào cả. Không có ánh nắng nhẹ nhàng len qua khung cửa
sổ quen thuộc. Không có tiếng chim ríu rít trên mái hiên. Chỉ có bốn bức tường
trống trơn và mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong không khí.
Phải
mất một lúc để tôi nhớ ra là tôi không còn ở nhà mình nữa. Tôi đã ở Viện dưỡng
lão. Cảm giác xa lạ ấy không biến mất sau một ngày, một tuần, hay thậm chí một
tháng. Mọi thứ trong Viện dưỡng lão đều vận hành theo một lịch trình cứng ngắc
mà tôi không có quyền thay đổi: 7:00 sáng nhân viên y tế mở cửa bước vào đánh
thức tôi dù tôi chưa muốn dậy; 7:30 bữa sáng được mang đến dù tôi không hề đói;
9:00 có một buổi sinh hoạt chung nơi mọi người ngồi nghe nhạc hoặc tập thể dục
nhẹ; 1:00 ăn trưa dù tôi thích món khác hơn tôi vẫn phải ăn thứ được mang ra.
Mọi thứ đều có sẵn nhưng tôi chẳng được lựa chọn gì cả. Tôi không còn có thể
nấu món canh khổ qua nhồi thịt mà tôi vẫn thích. Không thể uống trà vào buổi
chiều như tôi vẫn hay làm. Không thể đơn giản đi bộ ra đầu ngõ mua một túi bánh
khi thèm một chút đồ ngọt. Ngay cả việc muốn ra đi ngoài cũng phải xin phép và
chờ có người hỗ trợ (?).
Tôi
nhớ ngày đầu tiên ở đây tôi đã định ra ngoài đi dạo một chút nhưng cửa đã khóa.
Một nhân viên nói tôi:
– "Bác cần ra ngoài ạ? Để con gọi người dẫn bác
đi."
Tôi
sững sờ. Tôi cần ai đó dẫn đi để bước ra ngoài sao? Dù chỉ là một đoạn đường
ngắn thôi. Dần dần tôi hiểu ra ở đây tôi không còn được quyết định cho chính
mình nữa. Từ một người có thể tự do làm mọi thứ, tôi trở thành một người phải
chờ đợi người khác quyết định giúp mình. Cảm giác mất đi sự tự do không ập đến
ngay lập tức. Nó len lỏi vào từng chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống nó khiến tôi
nhận ra những thứ đơn giản nhất như tự chọn giờ ăn, tự quyết định hôm nay sẽ
làm gì là những điều tôi từng xem là hiển nhiên, nhưng giờ lại là một thứ xa
xỉ.
Rồi
tôi bắt đầu quen dần với việc không thể tự do ra ngoài, quen với việc phải ăn
thứ được đưa ra dù tôi không thích, quen với việc ngồi chờ đến giờ ngủ dù tôi
chưa muốn ngủ. Nhưng bạn cũng biết: Không quen, không có nghĩa là chấp nhận. Có
những đêm tôi nằm trên giường mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Tôi nhớ lại
những ngày còn ở nhà khi tôi có thể tự tay mở cánh cửa nhà mình bất cứ lúc nào.
Khi tôi có thể tự quyết định hôm nay sẽ làm gì khi tôi vẫn còn là người làm chủ
cuộc đời mình. Giờ đây tôi chỉ là một cái tên trên một danh sách, một phần
trong hệ thống người già phụ thuộc vào lịch trình của người khác.
Nếu
bạn đang cân nhắc đưa cha mẹ mình vào Viện dưỡng lão hoặc chính bạn đang nghĩ
đến điều đó. Hãy tự hỏi bạn có sẵn sàng đánh đổi sự tự do của mình để lấy sự
tiện lợi không? Bạn có thể chịu đựng được cảm giác mỗi ngày trôi qua mà không
thực sự được quyết định điều gì trong cuộc sống của mình không? Vì một khi bạn
đã đánh mất sự tự do thì việc lấy lại nó gần như là không thể được.
Hối tiếc 2: Cảm giác bị lãng quên.
Những
ngày đầu tiên ở Viện dưỡng lão tôi vẫn còn niềm tin. Tôi tin rằng dù có
xa nhà tôi vẫn sẽ được con cháu quan tâm. Tôi tin rằng dù ở một nơi khác, tình
cảm gia đình vẫn không thay đổi. Ban đầu thì đúng như vậy.
Tuần
đầu tiên con gái tôi đến thăm nó mang theo ít bánh ngọt, một hộp sữa và ngồi
trò chuyện với tôi suốt cả buổi chiều. Nó hỏi tôi ánh mắt đầy quan tâm:
– "Mẹ có quen không? Mọi thứ ổn chứ?"
Tôi
mỉm cười gật đầu vì tôi không muốn nó lo lắng. Cuối tuần đó, các cháu tôi cũng
đến. Chúng ríu rít kể chuyện trường lớp. Chúng ôm tôi rồi chụp vài tấm ảnh. Tôi
cảm thấy lòng mình ấm áp. Tôi tự nhủ mình không cô đơn đâu. Mọi người vẫn sẽ
nhớ đến mình... Nhưng rồi những lần thăm hỏi cứ thưa dần đi. Tuần thứ hai
con gái tôi bận công việc. Nó chỉ gọi điện thoại dặn dò vài câu rồi gác máy.
Tuần thứ ba cháu tôi nói nó có bài thi ở trường không thể đến thăm Ngoại. Đến
tuần thứ tư thì chẳng còn ai ghé nữa. Tôi bắt đầu đếm từng ngày mong chờ có ai
đó mở cánh cửa phòng nói với tôi rằng: "Mẹ ơi con đến rồi",
hoặc: "Ngoại ơi. Con nhớ Ngoại lắm..." Nhưng cửa
vẫn đóng, điện thoại vẫn im lặng.
Rồi
tôi nhận ra tôi không phải là người duy nhất rơi vào tình cảnh này. Tôi
thấy những cụ già khác cũng ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt nhìn ra xa chờ đợi
một bóng dáng quen thuộc. Tôi nghe những câu chuyện thì thầm: "Thằng con tôi nói cuối tuần này nó tới; nhưng rồi lại báo là bận".
"Hôm nay là sinh nhật tôi mà chắc chẳng có ai nhớ đâu?"...
Và tôi hiểu rằng một khi đã vào Viện dưỡng lão rất dễ để người ta lãng quên
mình. Không phải vì con cháu không yêu thương tôi nữa. Tôi biết chúng vẫn
yêu tôi, nhưng cuộc sống bận rộn khiến chúng dần dần xem sự vắng mặt của tôi là
chuyện hiển nhiên.
Lần
đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được điều này là vào dịp Tết. Những năm trước,
vào ngày 30 Tết, tôi sẽ cùng con gái gói bánh, quét dọn bàn thờ tổ tiên, chuẩn
bị mâm cơm cúng mọi thứ luôn rộn ràng ấm áp. Nhưng năm nay tôi ngồi một
mình trong căn phòng nhỏ của Viện dưỡng lão lắng nghe tiếng pháo vọng từ xa.
Không ai đến đón tôi về nhà. Không ai nhớ rằng Tết của tôi không phải là ăn một
phần cơm cứng ngắc trong bữa ăn tập thể mà là những khoảnh khắc bên con cháu,
là mùi hương trầm nghi ngút trong nhà.
Lúc
đó tôi mới thực sự hiểu một khi bạn rời khỏi cuộc sống thường ngày của con cái,
bạn cũng rời khỏi những thói quen của họ. Họ sẽ tiếp tục với công việc với gia
đình nhỏ của họ, họ sẽ nhớ đến bạn nhưng không còn là mỗi ngày. Họ sẽ vẫn yêu
thương bạn, nhưng không còn dành thời gian cho bạn như trước và rồi dần dần bạn
trở thành một cái tên trong ký ức của họ – Một điều gì đó quan trọng nhưng
không còn là ưu tiên.
Nếu
bạn đang nghĩ đến việc vào Viện dưỡng lão hoặc định gửi cha mẹ mình vào đó, hãy
tự hỏi là bạn có sẵn sàng sống những năm tháng cuối đời trong sự mong chờ mà
không biết khi nào người thân sẽ đến thăm bạn. Có chắc rằng dù bạn không còn ở
nhà con cháu vẫn sẽ đến gặp bạn thường xuyên như họ hứa bởi vì một khi bạn bước
vào nơi này, cuộc sống ngoài kia sẽ tiếp tục nhưng không còn có bạn trong đó.
Hối tiếc 3: Mất đi ý nghĩa cuộc sống.
Tôi
từng nghĩ rằng khi về già, con người ta chỉ cần một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi.
Tôi từng tin rằng không phải làm gì cả là một điều tốt... Nhưng không phải vậy.
Ngày còn ở nhà tôi luôn có việc để làm. Sáng thức dậy tôi pha một ấm trà, tưới
mấy chậu cây ngoài hiên, rồi tự nấu một bữa ăn đơn giản. Tôi có thể ra chợ đi
dạo trò chuyện với hàng xóm. Tôi có thể tự tay thu dọn nhà cửa giặt rũ quần áo
sắp xếp lại những kỳ vật cũ... Những điều nhỏ nhặt ấy khiến tôi cảm thấy mình
vẫn còn giá trị, vẫn có một mục đích sống. Nhưng khi bước vào Viện dưỡng lão
mọi thứ đột nhiên dừng lại.
Tôi
không cần phải nấu ăn nữa vì bữa ăn được đưa đến tận nơi dù tôi có thích hay
không. Tôi không cần phải quét dọn nữa. Nhân viên vệ sinh làm tất cả rồi. Tôi
không cần lo lắng gì cả nhưng tôi cũng chẳng còn gì để làm. Ban đầu tôi nghĩ
đây là một điều tốt (!). Cuối cùng thì mình cũng được nghỉ ngơi. Nhưng chỉ sau
vài tuần, tôi bắt đầu cảm thấy trống rỗng. Buổi sáng thức dậy, tôi chẳng biết
hôm nay mình sẽ làm gì? Tôi ngồi trên giường nhìn quanh căn phòng nhỏ tự hỏi
mình có thực sự còn ý nghĩa gì không?
Tôi
không phải người duy nhất cảm thấy như vậy. Tôi nhớ có một bác tên Minh trước
đây là một thầy giáo. Lúc còn ở nhà bác vẫn dạy kèm mấy đứa trẻ trong xóm vẫn
đọc sách mỗi ngày. Nhưng khi vào đây, bác chẳng còn học trò cũng chẳng còn sách
vở mỗi ngày. Bác chỉ ngồi yên trên chiếc ghế cũ, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lần tôi hỏi bác không định làm gì sao? Đọc sách viết gì đó chẳng hạn?
Bác thở dài:
– "Tôi cũng muốn lắm nhưng chẳng ai cần tôi nữa. Không
có ai để dạy. Không có ai để chia sẻ. Tôi dần dần quên mất mình là ai."
Câu
nói ấy ám ảnh tôi. Một người từng là thầy giáo. Một người đầy tri thức từng
cống hiến cả đời cho học trò giờ đây ngồi lặng lẽ trong căn phòng nhỏ tự hỏi
mình còn ý nghĩa gì nữa không? Tôi chợt nhớ lại những người bạn đồng niên ngày
xưa. Một bác từng là thợ mộc ngày nào cũng sửa chữa đóng bàn ghế. Một cô từng
là thợ may lúc nào cũng bận rộn với kim chỉ. Nhưng khi vào đây tất cả đều
trở thành những con người ngồi chờ thời gian trôi qua. Không phải vì họ không
muốn làm gì mà vì ở đây chẳng có gì để làm cả.
Dần
dần tôi hiểu ra một điều con người không chỉ cần ăn uống và ngủ để tồn tại.
Chúng ta cần có một mục đích một lý do để thức dậy mỗi sáng. Một điều gì đó để
mong chờ nhưng ở Viện dưỡng lão những thứ ấy dần dần bị lấy đi.
Nếu
bạn đang nghĩ đến việc vào Viện dưỡng lão thì hãy tự hỏi điều gì khiến cuộc
sống của bạn có ý nghĩa? Bạn có thể sống mà không có trách nhiệm. Không có công
việc gì để làm. Không có ai cần đến bạn không? Vì khi đã mất đi ý nghĩa cuộc
sống bạn không còn thực sự sống nữa. Bạn chỉ đang tồn tại.
Hối tiếc 4: Sức khỏe suy giảm nhanh hơn mong đợi.
Trước
khi vào Viện dưỡng lão tôi vẫn còn khá khỏe so với tuổi của mình. Tôi
không thể chạy nhanh như thời trẻ, nhưng tôi vẫn có thể tự đi chợ tự nấu ăn tự
làm những công việc nhỏ trong nhà mỗi sáng. Tôi vẫn có thói quen đi bộ quanh
khu phố để giữ cho chân cứng cáp. Nhưng mọi thứ thay đổi nhanh hơn tôi tưởng.
Ngày
đầu tiên vào Viện dưỡng lão, tôi nhận ra mình không cần phải làm gì nữa. Bữa ăn
đã có người mang đến tận phòng không cần phải đi chợ, không cần đứng bếp, có
nhân viên chăm sóc. Nếu tôi cần gì chỉ cần bấm nút sẽ có người giúp ngay không
cần phải đi bộ xa vì mọi thứ đều ở ngay trong khuôn viên chỉ vài bước chân.
Nghe qua thì có vẻ như một cuộc sống lý tưởng. Nhưng chính sự thoải mái đó đã
làm cho cơ thể tôi yếu đi nhanh chóng. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ rằng mình được
nghỉ ngơi. Nhưng rồi chỉ sau vài tháng tôi bắt đầu cảm thấy hai chân mình yếu
hơn, đi lại chậm hơn, thậm chí đứng lên cũng thấy khó khăn hơn.
Rồi
tôi bắt đầu để ý đến những người xung quanh. Có một bà tên Lành ngày đầu vào
đây bà vẫn còn nhanh nhẹn tự đi lại bình thường nhưng chỉ sau vài tháng bà bắt
đầu dựa vào gậy để đi rồi dùng xe lăn và cuối cùng thì bà không còn đủ sức đứng
lên một mình nữa. Một ngày nọ, bà nhìn tôi cười buồn. Tôi không biết nó xảy ra
từ khi nào, nhưng tôi có cảm giác như mình già đi cả chục năm chỉ sau vài
tháng.
Lúc
còn ở nhà, dù tôi không tập thể dục nhiều nhưng ít nhất tôi vẫn di chuyển vẫn
phải tự làm mọi thứ. Điều đó giúp cơ thể tôi duy trì được sự linh hoạt.
Nhưng khi vào đây, tôi ít vận động hẳn. Tôi bắt đầu ngồi nhiều hơn, và cũng nằm
nhiều hơn. Rồi tôi nhận ra cơ bắp của mình dần yếu đi. Có một bác sĩ từng
nói với tôi:
– "Cụ biết không, khi một người già ngừng vận động họ sẽ mất
khả năng vận động nhanh hơn gấp nhiều lần so với người trẻ. Cơ thể con
người vốn dĩ cần được hoạt động. Khi cụ ngừng đi lại ngừng làm việc cơ thể cụ
sẽ bắt đầu suy yếu."
Đúng
vậy. Nếu tôi biết trước điều này tôi sẽ cố gắng vận động nhiều hơn ngay cả khi
đã vào đây. Nhưng vấn đề là môi trường này không khuyến khích điều đó. Khi mọi
thứ đều được làm sẵn người ta sẽ dần quên mất cách tự chăm sóc chính mình.
Nếu
bạn đang cân nhắc Viện dưỡng lão, hãy tự hỏi bạn có còn động lực để duy trì sức
khỏe khi mọi thứ đã được làm thay cho bạn không? Bạn có đủ mạnh mẽ để tự thúc
ép mình vận động ngay cả khi không còn ai nhắc nhở? Vì một khi bạn ngừng sử
dụng cơ thể mình bạn sẽ bắt đầu mất đi; và đến khi nhận ra điều đó có thể đã
quá muộn để lấy lại.
Hối tiếc 5: Mất đi sự riêng tư.
Còn
nhớ ngày còn ở nhà, tôi có một căn phòng riêng, một không gian của riêng tôi.
Tôi có thể đóng cửa bất cứ khi nào tôi muốn nếu tôi thấy mệt. Tôi có thể
nằm dài cả buổi mà không ai làm phiền. Nếu tôi muốn tắm tôi chỉ cần bước vào
phòng tắm mà không cần xin phép ai. Tôi tự quyết định mình làm gì khi
nào và như thế nào. Nhưng khi bước vào Viện dưỡng lão, tôi nhận ra rằng sự
riêng tư là một thứ xa xỉ. Tại đây cánh cửa phòng không bao giờ thực sự thuộc
về tôi nữa. Nhân viên y tế có thể vào bất cứ lúc nào để khám tình trạng sức
khỏe của tôi. Người dọn vệ sinh gõ cử cửa rồi bước vào ngay cả khi tôi chưa kịp
trả lời. Những cuộc kiểm tra định kỳ được thực hiện mà tôi không có quyền từ
chối. Tôi không trách họ vì họ chỉ làm đúng như được chỉ định. Nhưng cái cảm
giác bị theo dõi mọi lúc mọi nơi, cái cảm giác không còn một góc riêng để thực
sự gọi là của chính mình nó không dễ chịu chút nào.
Nhưng
điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là mất đi sự riêng tư mà là mất đi phẩm
giá của một con người. Ở nhà, tôi tự tắm rửa, tự mặc quần áo, tự chăm sóc bản
thân, nhưng ở đây khi tôi bắt đầu yếu đi tôi buộc phải nhờ đến sự giúp đỡ của
người khác. Tôi muốn đi tắm tôi phải chờ nhân viên hỗ trợ. Tôi cần đi vệ sinh,
nếu tôi không tự đi được tôi phải nhấn chuông gọi. Tôi muốn mặc bộ quần áo mình
thích; nhưng nếu không phù hợp với quy định tôi cũng không được mặc.
Bạn
có biết cảm giác đứng trước một người xa lạ để họ giúp bạn làm những việc rất
cá nhân, trong khi cả đời bạn đã tự làm những việc ấy là như thế nào không? Nó
không chỉ là sự bất tiện mà nó là sự tổn thương. Tôi nhớ có lần tôi bị
sốt. Người hơi yếu nên y tá giúp tôi thay đồ dù cô ấy rất nhẹ nhàng, rất
chuyên nghiệp, nhưng tôi cảm thấy mình không còn là chính mình nữa. Tôi không
còn là một người phụ nữ từng sống độc lập, từng tự chăm sóc bản thân. Tôi chỉ
còn là một người già, một bệnh nhân, một con số trong danh sách và điều đó thực
sự rất đau lòng.
Không
phải ai cũng cảm thấy như tôi. Một số người ở đây có thể quen với điều đó. thậm
chí chấp nhận nó, nhưng với tôi một người đã từng tự do, từng tự quyết định
cuộc sống của mình thì việc mất đi quyền kiểm soát ngay cả những điều nhỏ nhất
là điều khiến tôi thấy mình không còn là mình nữa.
Nếu
bạn đang nghĩ đến Viện dưỡng lão, hãy tự hỏi bạn có sẵn sàng đánh đổi sự riêng
tư để đổi lấy sự chăm sóc. Bạn có chấp nhận việc mỗi ngày có thể bạn sẽ cần nhờ
ai đó giúp làm những điều mà bạn từng làm một cách tự nhiên, bởi vì một khi bạn
mất đi sự riêng tư bạn cũng mất đi một phần phẩm giá của chính mình và điều đó
khó lấy lại hơn bất cứ thứ gì khác.
Hối tiếc 6: Khó khăn khi muốn rời đi.
Lúc
mới bước vào Viện dưỡng lão, tôi đã tự nhủ rằng đây chỉ là một thử nghiệm. Tôi
nghĩ nếu không hợp mình có thể rời đi bất cứ lúc nào; nhưng tôi đã quá ngây
thơ. Tôi còn nhớ ngày đầu tiên con gái tôi đưa tôi đến đây nó siết chặt tay tôi
và nói:
– "Mẹ cứ thử một thời gian xem sao. Nếu không thích mẹ có thể
về nhà."
Câu
nói đó khiến tôi an tâm phần nào. Tôi nghĩ rằng mình vẫn có sự lựa chọn. Thế
nhưng chỉ sau vài tháng tôi nhận ra rằng việc rời đi không đơn giản như tôi
nghĩ. Một ngôi nhà cũ không còn là của tôi nữa. Lúc tôi vào Viện dưỡng lão, căn
nhà của tôi vẫn còn đó nhưng tôi không còn ở đó để giữ gìn nó. Con cái tôi bắt
đầu sắp xếp lại mọi thứ. Chúng bớt đi những đồ đạc không cần thiết. Thậm
chí có ý định bán một số món đồ cũ. Hàng xóm cũng dần dần quên đi sự có mặt của
tôi. Những người từng ghé qua trò chuyện mỗi sáng giờ đây không còn nhớ
tôi đã từng sống ở đó?
Một
ngày nọ, tôi nói với con gái rằng tôi muốn trở về nhà. Tôi tưởng rằng nó sẽ vui
mừng, nhưng thay vào đó tôi thấy sự do dự trong mắt nó:
– "Mẹ có chắc không? Mẹ về nhà rồi ai chăm sóc mẹ? Mẹ
có tự lo được cho mình không?"
Tôi
cứng họng. Tôi biết rằng mình đã yếu hơn trước. Tôi biết rằng sự tự tin mà
tôi từng có giờ đã lung lay và tôi sợ. Tôi sợ rằng nếu tôi rời khỏi Viện
dưỡng lão tôi sẽ không biết cách thích nghi với cuộc sống bên ngoài nữa. Y như
con chim đã được nhốt nuôi trong chuồng quá lâu. Tôi đã quá quen với việc có
người mang cơm đến tận nơi, có người nhắc nhở uống thuốc, có người hỗ trợ khi
cần. Giờ đây nếu tôi trở về tôi phải tự lo mọi thứ tôi thì liệu có làm được
không? Sức khỏe của tôi đã thay đổi từ khi mới vào đây. Tôi vẫn còn khỏe mạnh,
nhưng như tôi đã nói ở phần trước, việc ít vận động đã khiến tôi yếu đi nhanh
hơn. Tôi không còn đi bộ nhanh như trước. Tôi không còn đủ sức nấu ăn một cách
linh hoạt. Y như tâm trạng con chim nuôi trong chuồng lâu ngày nay được thả,
tôi không còn cảm giác tự tin khi sống một mình.
Tôi
nhận ra một sự thật cay đắng: Chính thời gian sống ở đây đã khiến tôi trở thành
một người không còn đủ sức để trở về. Trước đây tôi từng nghĩ rằng Viện dưỡng
lão chỉ là một điểm dừng chân tạm thời nhưng thực tế càng ở lâu tôi càng mất đi
khả năng tự lập và dần dần Viện dưỡng lão trở thành nơi duy nhất mà tôi có thể
tồn tại. Tôi nhìn quanh và thấy nhiều người khác cũng rơi vào tình trạng giống
mình. Có cụ bà từng nghĩ rằng bà chỉ vào đây một thời gian để hồi phục sức khỏe
nhưng rồi bà không bao giờ rời đi nữa vì bà đã quen với sự phụ thuộc. Có cụ ông
từng nói rằng sẽ về nhà khi thấy ổn định hơn nhưng sau một năm ngôi nhà của ông
bị bán đi và ông không còn nơi nào để về nữa.
Tôi
chợt nhận ra một sự thật mà không ai nói với tôi trước đây: Việc vào Viện
dưỡng lão là một quyết định dễ dàng nhưng một khi đã vào thì việc rời đi lại là
điều gần như không thể làm được – A Mission Impossible!
Nếu
tôi có thể quay ngược thời gian tôi sẽ tìm cách ở lại nhà lâu hơn. Tìm kiếm
những giải pháp khác thay vì từ bỏ mái ấm, bước vào đây quá vội vàng. Tôi sẽ
nhờ con cái thuê một người giúp việc bán thời gian. Tôi sẽ thử sống với một
người bạn già để cùng nhau hỗ trợ. Tôi sẽ tìm đến những trung tâm hỗ trợ người
cao niên mà không nhất thiết phải vào một nơi như thế này... Nhưng tôi đã không
làm như vậy; và bây giờ tôi không biết mình có thể quay lại cuộc sống cũ hay
không?
Nếu
bạn đang suy nghĩ về Viện dưỡng lão, hãy tự hỏi bạn có chắc mình sẽ dễ dàng rời
đi (trở lại nhà cũ) nếu không thích? Việc trở lại không dễ như bạn tưởng
và nếu bạn không chuẩn bị trước có thể bạn sẽ không bao giờ có cơ hội để làm
điều đó.
Tôi
hy vọng rằng câu chuyện của tôi sẽ giúp bạn có một quyết định sáng suốt hơn cho
chính mình hoặc cho người thân của mình. Hãy suy nghĩ thật kỹ vì tuổi giả
có thể là quãng thời gian hạnh phúc nếu bạn biết cách lựa chọn đúng để chúng ta
có thể đồng hành, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau sống bình yên và cùng nhau
già đi một cách hạnh phúc, êm thắm!
Peace.
Trần Văn Giang (ghi lại)
No comments:
Post a Comment