Tuesday, 6 January 2026

Câu chuyện Venezuela

 Câu Chuyện Venezuela Và Trật Tự Thế Giới Mới

Nguyễn Thành

 Ngày hôm nay 3 tháng 1 năm 2026, thế giới còn đang trong kỳ nghỉ lễ đón năm mới vừa sang thì tổng thống hợp chúng quốc Hoa Kỳ lại làm việc rất chăm chỉ, ông ta tung ra cho thế giới một tin không thể gây shock hơn được nữa. Một sự kiện chưa từng có tiền lệ trong lịch sử hiện đại đã xảy ra gây chấn động đến toàn thế giới.

 

Quân đội Mỹ tiến hành chiến dịch quân sự quy mô lớn vào Venezuela, bắt giữ Tổng thống Nicolás Maduro cùng vợ và đưa về New York để xét xử. Và điều này xảy ra chỉ vài giờ sau khi ông Maduro tiếp đoàn khách đến từ Trung Quốc.

Chắc chắn không có ai là không cảm thấy bất ngờ ngoài những người trong cuộc bên Mỹ.

Nhưng tại sao lại là Venezuela và tại sao lại là bây giờ?

Nếu chỉ nhìn vào những gì truyền thông Mẽo đưa tin, câu trả lời có vẻ đơn giản. Maduro bị truy tố về tội "khủng bố ma túy" từ năm 2020. Ông ta gian lận bầu cử năm 2024. Ông ta là nhà độc tài. Mỹ chỉ đang thực thi công lý.

Nhưng chắc chắn phần lớn người dân thế giới không tin vào câu chuyện đơn giản đó. Mỹ chẳng bao giờ đi xử lý một vị lãnh đạo của quốc gia khác chỉ vì họ độc tài.

Hiện thế giới có hàng chục nhà độc tài. Có hàng chục quốc gia bị cáo buộc liên quan đến ma túy. Có hàng chục cuộc bầu cử gian lận. Mỹ không đổ quân vào tất cả những nơi đó. Vậy điều gì khiến Venezuela trở nên đặc biệt?

Để hiểu được điều này, chúng ta cần lùi lại và nhìn vào bức tranh lớn hơn nhiều. Một bức tranh về trật tự thế giới đang thay đổi, về cuộc cạnh tranh giữa các siêu cường, và về cách một quốc gia nhỏ có thể trở thành điểm nút trong mạng lưới quyền lực toàn cầu.

Kho báu dưới lòng đất

Hãy bắt đầu từ một con số: 303 tỷ thùng.

Đó là trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh của Venezuela, lớn nhất thế giới. Để so sánh, Saudi Arabia có 267 tỷ thùng. Mỹ có 55 tỷ thùng. Venezuela có nhiều dầu hơn Mỹ gấp năm lần rưỡi. Dầu mỏ không chỉ là nhiên liệu. Nó là máu của nền kinh tế hiện đại, là vũ khí địa chính trị, là nguồn sống của các quốc gia. Quốc gia nào kiểm soát dầu đều là các quốc gia có tiếng nói trên bàn cờ thế giới.

Và đây là điều quan trọng. Trong hơn nửa thế kỷ qua, dầu Venezuela từng chảy về Mỹ. Các công ty Mỹ như Exxon, Chevron, ConocoPhillips từng đầu tư hàng tỷ đô la vào đây. Venezuela là nhà cung cấp dầu "đáng tin cậy" của Mỹ, nằm ngay cạnh, không phải đi qua eo biển Hormuz hay vùng biển tranh chấp.

Nhưng rồi mọi thứ thay đổi.

Năm 1976, Venezuela quốc hữu hóa ngành dầu mỏ. Nhưng đó là một cuộc quốc hữu hóa "hòa bình", các công ty Mỹ được đền bù, được mời ở lại làm đối tác kỹ thuật. Quan hệ vẫn tốt đẹp.

Năm 1998, Hugo Chávez lên nắm quyền với tuyên ngôn "chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21". Ông bắt đầu dùng dầu mỏ như vũ khí chính trị. Năm 2007, Chávez tịch thu toàn bộ tài sản của các công ty dầu nước ngoài không chịu nhượng quyền kiểm soát.

ExxonMobil và ConocoPhillips bị đuổi ra khỏi cửa.

Đây là vết thương mà nước Mỹ không quên. Stephen Miller, cố vấn hàng đầu của Trump, gọi việc này là "vụ trộm cắp tài sản Mỹ lớn nhất trong lịch sử". Ông ta tuyên bố rằng "mồ hôi, sự khéo léo và lao động của người Mỹ đã tạo ra ngành công nghiệp dầu mỏ ở Venezuela".

Nhưng đây không chỉ là chuyện tiền bạc. Đây là chuyện quyền lực địa chính trị. Bởi vì sau khi "mất" dầu Venezuela, Mỹ chứng kiến một điều còn tồi tệ hơn. Dầu đó không biến mất. Nó chảy sang một nơi khác.

Đó là nó đã chảy sang Trung Quốc.

Con Rồng mò vào ổ trứng của Đại Bàng như thế nào?

Đây là một thống kê đáng kinh ngạc mà ít người biết. Trung Quốc hiện là đối tác thương mại số một của mọi quốc gia Nam Mỹ, trừ Colombia.

Trong hai thập niên qua, khi Mỹ sa lầy vào các cuộc chiến ở Trung Đông và Afghanistan, Trung Quốc đã âm thầm xây dựng ảnh hưởng ở Mỹ Latin. Họ xây cảng, đường sá, nhà máy. Họ cho vay tiền, mua khoáng sản, nhập khẩu dầu. Họ không cần xâm lược. Họ chỉ cần viết séc.

Venezuela là trung tâm của chiến lược này.

Năm 2023, Venezuela và Trung Quốc ký "đối tác chiến lược toàn diện trong mọi bối cảnh", một danh hiệu mà Bắc Kinh chỉ dành cho một số ít quốc gia được ưu ái nhất. 31 thỏa thuận được ký kết, bao gồm hợp tác dầu khí, khai khoáng, công nghệ, giáo dục, và cả thám hiểm không gian.

Trung Quốc trở thành người mua dầu Venezuela lớn nhất. Hầu hết dầu thô Venezuela giờ chảy sang Trung Quốc với giá chiết khấu lớn, thường qua các thỏa thuận vận chuyển bí mật để né trừng phạt của Mỹ.

Và không chỉ Trung Quốc. Tháng 11 năm 2024, Venezuela và Nga ký 17 thỏa thuận trong các lĩnh vực quốc phòng và năng lượng, bao gồm cả hợp tác tình báo, hoạt động drone, thiết bị quân sự, và công nghệ thăm dò dầu.

Đây không còn là chuyện của một quốc gia nhỏ. Đây là chuyện của trật tự thế giới. Hãy tưởng tượng thế này. Nếu Mỹ Latin là một bàn cờ, thì Venezuela là quân tốt đã vượt sông và đang chuẩn bị phong cấp. Nếu để nó phong cấp, toàn bộ thế trận sẽ thay đổi.

Venezuela trở thành một "hub", một điểm nút kết nối giữa Trung Quốc, Nga, Iran với toàn bộ Mỹ Latin. Trong ngôn ngữ của lý thuyết mạng lưới, đây là một node có "betweenness centrality" cao, tức là một điểm mà nhiều đường đi phải chạy qua. Phá hủy node này sẽ làm đứt gãy toàn bộ mạng lưới.

Và đó chính xác là điều đang xảy ra. Và đó chính xác là điều Trump không thể chấp nhận.

Để hiểu Venezuela, chúng ta cần nhìn vào bức tranh lớn hơn về cuộc đối đầu giữa các siêu cường.

Thế giới đang ở giữa một cuộc chuyển đổi quyền lực lịch sử. Trật tự "đơn cực" sau Chiến tranh Lạnh, với Mỹ là siêu cường duy nhất, đang tan rã. Thay vào đó là một thế giới "đa cực" với nhiều trung tâm quyền lực cạnh tranh nhau.

Trung Quốc là thách thức lớn nhất. Nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, với tham vọng trở thành số một. Họ xây dựng "Vành đai và Con đường", một mạng lưới cơ sở hạ tầng và thương mại trải dài từ châu Á qua châu Âu đến tận Mỹ Latin. Họ tạo ra các thể chế thay thế như BRICS+, đang nỗ lực xây dựng hệ thống thanh toán riêng để giảm phụ thuộc vào đồng đô la. Họ đang cố gắng xây dựng một trật tự song song với trật tự do Mỹ dẫn đầu.

Nga, dù yếu hơn nhiều về kinh tế, vẫn là cường quốc quân sự với kho vũ khí hạt nhân lớn nhất thế giới. Họ công khai thách thức Mỹ ở Ukraine, ở Syria, ở khắp nơi họ có thể.

Điều quan trọng là Trung Quốc và Nga không còn hoạt động riêng lẻ. Họ đang hình thành một liên minh không chính thức, một "trục" đối trọng với phương Tây. Cuộc chiến Ukraine đẩy nhanh quá trình này. Nga bị phương Tây cô lập, buộc phải dựa vào Trung Quốc. Trung Quốc nhìn thấy ở Nga một đối tác chiến lược để phân tán sức ép từ Mỹ.

Đây là một vòng phản hồi tăng cường điển hình. Mỹ gây sức ép lên Nga và Trung Quốc. Áp lực đẩy họ lại gần nhau. Liên minh của họ mạnh lên. Mỹ cảm thấy bị đe dọa hơn, gây sức ép mạnh hơn. Và vòng xoáy tiếp tục.

Venezuela nằm ở đâu trong bức tranh này? Nó là một trong những điểm nút quan trọng nhất của "trục" Nga-Trung ở Tây bán cầu. Nó cung cấp dầu cho Trung Quốc. Nó là cơ sở cho hợp tác quân sự với Nga. Nó là cầu nối để hai cường quốc này tiếp cận toàn bộ Mỹ Latin.

Trong tư duy hệ thống, có một khái niệm gọi là "điểm đòn bẩy", tức là những vị trí mà một can thiệp nhỏ có thể tạo ra thay đổi lớn cho toàn hệ thống. Venezuela là một điểm đòn bẩy như vậy. Kiểm soát Venezuela không chỉ có nghĩa là kiểm soát 303 tỷ thùng dầu. Nó có nghĩa là cắt đứt một mắt xích quan trọng trong mạng lưới ảnh hưởng của đối thủ.

Chiến lược Pivot to Hemisphere

Để hiểu tại sao Mỹ hành động bây giờ, chúng ta cần nhìn vào sự thay đổi chiến lược của chính nước Mỹ.

Năm 2011, Tổng thống Obama tuyên bố "Pivot to Asia", chuyển trọng tâm chiến lược sang châu Á để đối phó với Trung Quốc. Ý tưởng là rút khỏi Trung Đông, tập trung nguồn lực vào khu vực Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương.

Nhưng "Pivot to Asia" thất bại.

Mỹ không bao giờ thực sự rút được khỏi Trung Đông. ISIS trỗi dậy, Mỹ phải quay lại Iraq và Syria. Rồi cuộc chiến Ukraine bùng nổ, kéo sự chú ý và nguồn lực của Mỹ về châu Âu. Trong khi đó, Trung Quốc không chờ đợi. Họ xây đảo nhân tạo ở Biển Đông, tăng cường quân sự, và quan trọng nhất, họ mở rộng ảnh hưởng kinh tế ở khắp nơi mà Mỹ bỏ trống.

Đây là một ví dụ về "sự nhạy cảm với điều kiện ban đầu" trong hệ thống phức hợp. Một quyết định nhỏ ở thời điểm đầu có thể dẫn đến kết quả hoàn toàn khác về sau. Khi Mỹ chọn sa lầy vào Trung Đông thay vì tập trung vào châu Á và Mỹ Latin, họ đã để lại một khoảng trống. Và trong hệ thống quốc tế, khoảng trống không bao giờ tồn tại lâu. Nó sẽ bị lấp đầy bởi ai đó.

Trung Quốc lấp đầy khoảng trống đó.

Một thập niên sau, Mỹ thức dậy và nhận ra Trung Quốc đã trở thành đối tác thương mại số một của toàn bộ Nam Mỹ. Họ đã xây dựng một mạng lưới ảnh hưởng ngay trong "sân sau" của Mỹ mà Mỹ không hề hay biết hoặc biết nhưng xem nhẹ vì nghĩ Trung Quốc còn yếu chưa thể gây ảnh hưởng mạnh.

Nhưng đến thời của Trump thì có vẻ tình thế đã khác, Trung Quốc đã không còn theo đuổi chiến lược "Thao Quang Dưỡng Hối" nghĩa tiếng Việt là "Náu mình chờ thời" của Đặng Tiểu Bình nữa mà đang "Trỗi dậy hóa bình" theo chiến lược mới của Tập. Điều này trực tiếp tạo ra xung đột trong không gian chiến lược của 2 quốc gia Mỹ và Trung Quốc dẫn tới va chạm địa chính trị ác liệt và biểu hiện cụ thể là chiến tranh thương mại thế giới dưới thời Trump 1.0

Bây giờ khi quay trở lại thì Trump 2.0 đi đến một kết luận khác với những người tiền nhiệm. Thay vì tiếp tục cố đuổi theo Trung Quốc ở châu Á, nơi họ đã có lợi thế, ông chọn đánh vào nơi mà Mỹ vẫn có thể thắng mà Nga với Trung không thể phản ứng kịp là tây bán cầu, nơi Mỹ có lợi thế địa lý tuyệt đối. Nơi quân đội Mỹ có thể triển khai sức mạnh mà không bị cản trở. Nơi Trung Quốc và Nga không thể can thiệp trực tiếp dù có muốn.

Chiến lược An ninh Quốc gia 2025 của Trump đặt Tây bán cầu lên ưu tiên hàng đầu, trên cả châu Âu, Trung Đông, và Ấn Độ Dương rồi Thái Bình Dương.

Đây là "Pivot to Hemisphere", một sự xoay trục hoàn toàn khác với Obama. Thay vì đuổi theo đối thủ ở sân của họ, hãy củng cố sân của mình trước. Thay vì đối đầu trực tiếp ở Biển Đông hay Đài Loan, nơi rủi ro xung đột hạt nhân rất cao, hãy đánh vào những điểm yếu của đối thủ ở nơi an toàn hơn.

Venezuela là bài test đầu tiên của chiến lược này.

Đòn phá cấu trúc

Trong tư duy chiến lược, có một khái niệm gọi là "đòn phá cấu trúc". Thay vì tấn công trực tiếp vào đối thủ chính, bạn phá hủy các điểm tựa, các liên kết, các nguồn lực mà đối thủ dựa vào. Trong quân sự gọi là đánh vào hậu phương của địch. Trong 36 kế có các kế như "Vây Ngụy cứu Triệu", "Rút củi đáy nồi" chính là kiểu tấn công phá cấu trúc như vậy.

Venezuela là một đòn phá cấu trúc nhắm vào Trung Quốc và Nga.

Hãy nghĩ về nó như một mạng lưới. Trung Quốc và Nga đang xây dựng một hệ thống đối trọng với Mỹ, với các điểm nút ở khắp nơi trên thế giới. Venezuela là một trong những điểm nút quan trọng nhất ở Tây bán cầu. Khi bạn cắt một điểm nút quan trọng, toàn bộ mạng lưới bị ảnh hưởng.

Nếu Maduro bị lật đổ và một chính phủ thân Mỹ lên thay, Trung Quốc mất nguồn dầu chiết khấu. Nga mất căn cứ hợp tác quân sự ngay trong lòng châu Mỹ. Và quan trọng hơn, các quốc gia khác trong khu vực sẽ nhìn thấy và hiểu thông điệp.

Đây là hiệu ứng "tín hiệu" trong quan hệ quốc tế. Hành động ở một nơi gửi thông điệp đến mọi nơi khác. Cuba, Nicaragua, Bolivia, những quốc gia có quan hệ gần gũi với Nga và Trung Quốc, sẽ phải suy nghĩ lại. Các quốc gia đang cân nhắc nghiêng về phía nào sẽ có thêm một yếu tố để tính toán.

Đây không phải là chiến tranh trực tiếp với Trung Quốc. Đây là chiến tranh qua trung gian, chiến tranh ở vùng rìa, chiến tranh bằng cách tái cấu trúc mạng lưới. Và trong loại chiến tranh này, việc chọn đúng mục tiêu là chìa khóa.

Venezuela là mục tiêu hoàn hảo vì nó hội tụ tất cả các yếu tố. Nó đủ quan trọng để gây thiệt hại chiến lược cho đối phương. Nó đủ yếu để có thể đánh bại nhanh chóng. Nó đủ "xấu" về mặt đạo đức để biện minh cho hành động. Và nó có sẵn lực lượng thay thế để tiếp quản sau khi lật đổ.

Cái chết đến từ sự cộng hưởng của nhiều nhát dao

Mỹ không thể tấn công một quốc gia chỉ vì quốc gia đó bán dầu cho Trung Quốc. Trong hệ thống quốc tế phức tạp, không có nguyên nhân đơn lẻ nào đủ sức gây ra một sự kiện lớn như thế này. Cần có sự cộng hưởng của nhiều điều kiện.

Và Venezuela, một cách đáng buồn, đã cung cấp tất cả những điều kiện đó.

Hãy nghĩ về nó như một hệ thống đang tích lũy căng thẳng ở nhiều điểm khác nhau. Mỗi điểm căng thẳng đơn lẻ có thể không đủ để gây ra sụp đổ. Nhưng khi tất cả cùng hội tụ, hệ thống vượt qua ngưỡng tới hạn.

Điểm căng thẳng thứ nhất là sự mất đi tính chính danh của chính quyền Maduro. Cuộc bầu cử tháng 7 năm 2024 là một trong những vụ gian lận trắng trợn nhất trong lịch sử hiện đại. Phe đối lập thu thập được phiếu kiểm đếm từ hơn 80% điểm bỏ phiếu, cho thấy ứng cử viên Edmundo González thắng với 67% số phiếu so với 30% của Maduro. Nhưng chính quyền Maduro vẫn tuyên bố chiến thắng mà không công bố bất kỳ bằng chứng nào. Cả thế giới nhìn thấy sự gian lận. Maduro mất tính chính danh quốc tế.

Điểm căng thẳng thứ hai là cáo buộc hình sự. Từ năm 2020, Maduro đã bị truy tố tại Tòa án Liên bang New York về tội "khủng bố ma túy". Tháng 11 năm 2025, chính quyền Trump tuyên bố Maduro là người đứng đầu một "tổ chức khủng bố nước ngoài", đưa ông vào cùng danh sách với Al-Qaeda. Điều này tạo ra cơ sở pháp lý, dù mỏng manh, cho hành động quân sự.

Điểm căng thẳng thứ ba là sự suy thoái nội bộ. Venezuela từng sản xuất gần 4 triệu thùng dầu mỗi ngày. Nay chỉ còn chưa đầy 1 triệu. GDP giảm hơn 70% trong một thập niên. Một phần tư dân số, khoảng 8 triệu người, đã bỏ nước ra đi. Quân đội suy yếu, thiết bị lỗi thời. Chế độ Maduro giống như một tòa nhà mục ruỗng từ bên trong, chỉ cần một cú đẩy mạnh là đổ.

Và điểm căng thẳng thứ tư là sự tồn tại của một phe đối lập có tổ chức. González được Mỹ, châu Âu, và nhiều nước Mỹ Latin công nhận là "tổng thống đắc cử thực sự". Machado được trao Giải thưởng Sakharov của Nghị viện châu Âu. Nếu Maduro bị lật đổ, có sẵn người thay thế được quốc tế công nhận

Khi tất cả những điều kiện này hội tụ, hệ thống vượt qua điểm tới hạn. Trong ngôn ngữ của khoa học phức hợp, đây là "phase transition", sự chuyển pha. Giống như nước đang nóng dần, trông vẫn bình thường, cho đến khi đạt 100 độ thì đột ngột sôi sùng sục. Venezuela đã đạt đến điểm sôi đó.

Đây là sự cộng hưởng hoàn hảo. Mỹ có động cơ địa chính trị. Mỹ có cơ sở pháp lý. Mỹ có cơ sở đạo đức. Và Mỹ có đồng minh bên trong.

Trong hệ thống phức hợp với nhiều yếu tố đang tích lũy căng thẳng. Mỗi yếu tố đơn lẻ có thể không đủ để gây ra chuyển đổi. Nhưng khi tất cả cùng hội tụ, hệ thống vượt qua điểm giới hạn. Và khi đã vượt ngưỡng, không có đường quay lại. Các điều kiện chính trị xã hội ở Venezuela đã vượt ngưỡng đó nên đã tạo điều kiện cho chính quyền Trump hành động.

Nhưng dù có bao nhiêu động cơ địa chính trị đi nữa, Mỹ không thể lật đổ một chính phủ ổn định. Chiến lược chỉ hiệu quả khi nó cộng hưởng với những yếu kém nội tại của mục tiêu.

Và Venezuela là một quốc gia đang chết dần từ bên trong.

Hãy nhìn vào con số. Năm 2000, Venezuela sản xuất hơn 3 triệu thùng dầu mỗi ngày. Đến năm 2020, con số này giảm xuống còn 400.000 thùng. Ngành công nghiệp dầu mỏ, xương sống của nền kinh tế, bị tàn phá bởi quản lý yếu kém, tham nhũng, và thiếu đầu tư. Năm 2007, khi Chávez quốc hữu hóa ngành dầu, ông đuổi các chuyên gia nước ngoài và thay thế bằng những người trung thành nhưng thiếu năng lực. Kết quả là một ngành công nghiệp từng là niềm tự hào quốc gia biến thành đống đổ nát.

Đây là một ví dụ kinh điển về archetype "Fixes that Fail" trong tư duy hệ thống. Giải pháp ngắn hạn tạo ra vấn đề dài hạn lớn hơn. Quốc hữu hóa dầu mỏ giúp Chávez kiểm soát nguồn thu và mua sự ủng hộ chính trị. Nhưng nó phá hủy năng lực sản xuất, dẫn đến sụp đổ kinh tế, khiến chế độ ngày càng yếu đi và dễ bị tấn công.

Lạm phát có lúc lên tới hàng triệu phần trăm. Người dân không mua nổi thực phẩm, thuốc men. Bệnh viện không có điện. Trường học không có giáo viên. Một phần tư dân số bỏ nước ra đi.

Chế độ Maduro tồn tại không phải vì nó được lòng dân, mà vì nó kiểm soát quân đội và bộ máy đàn áp. Nhưng ngay cả quân đội cũng suy yếu. Thiết bị lỗi thời, không có tiền mua mới. Nhiều sĩ quan bất mãn vì lương thấp, vì không có tương lai.

Khi Mỹ tấn công, không có gì ngạc nhiên khi chiến dịch kết thúc trong vài giờ. Không có kháng cự đáng kể. Maduro bị bắt và đưa đi mà chính quyền của ông thậm chí không biết ông ở đâu. Phó Tổng thống Venezuela phải lên truyền hình đòi Mỹ cung cấp "bằng chứng sống" về Maduro.

Một chế độ mạnh không sụp đổ như vậy. Chỉ những chế độ đã mục ruỗng từ bên trong mới sụp đổ như vậy.

Bài học từ góc nhìn hệ thống

Nếu chúng ta lùi lại và nhìn toàn bộ sự kiện này từ góc độ hệ thống, một bức tranh rõ ràng hơn sẽ hiện ra.

Thế giới đang trong giai đoạn chuyển đổi từ trật tự đơn cực sang đa cực. Đây là một quá trình phi tuyến tính, không diễn ra đều đặn mà qua những bước nhảy, những điểm gãy, những sự kiện bất ngờ. Venezuela là một trong những điểm gãy đó.

Trong hệ thống phức hợp, không có nguyên nhân đơn lẻ. Mọi sự kiện lớn đều là kết quả của nhiều yếu tố cộng hưởng. Venezuela bị tấn công không chỉ vì dầu mỏ, không chỉ vì Trung Quốc, không chỉ vì gian lận bầu cử, không chỉ vì suy thoái kinh tế. Mà vì tất cả những yếu tố đó cùng hội tụ tại một thời điểm, tạo ra một "cửa sổ cơ hội" mà Mỹ quyết định khai thác.

Cũng trong hệ thống phức hợp, hậu quả thường khó dự đoán. Mỹ có thể đã tính toán rằng việc lật đổ Maduro sẽ làm suy yếu mạng lưới ảnh hưởng của Trung Quốc và Nga. Nhưng phản ứng của các bên liên quan, phản ứng của các quốc gia khác trong khu vực, phản ứng của chính người dân Venezuela, tất cả đều có thể tạo ra những kết quả không lường trước.

Liệu đây có phải là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi các siêu cường công khai tranh giành các "vùng ảnh hưởng" như thời Chiến tranh Lạnh? Liệu Trung Quốc và Nga sẽ phản ứng thế nào? Liệu các quốc gia nhỏ khác sẽ rút ra bài học gì từ số phận của Venezuela?

Những câu hỏi này chưa có lời đáp. Hệ thống quốc tế đang ở trong trạng thái bất ổn, ở "rìa hỗn độn" giữa trật tự cũ đang tan rã và trật tự mới chưa hình thành. Và ở vùng rìa đó, những sự kiện như Venezuela sẽ còn xảy ra nhiều hơn

Sự kiện Venezuela không xảy ra trong chân không. Nó là một phần của một câu chuyện lớn hơn nhiều, câu chuyện về sự chuyển đổi trật tự thế giới.

Sau Chiến tranh Lạnh, thế giới tồn tại dưới trật tự "đơn cực" do Mỹ dẫn đầu. Mỹ là siêu cường duy nhất, là "cảnh sát toàn cầu", là người thiết lập luật chơi. Các nước khác hoặc đi theo, hoặc bị trừng phạt.

Nhưng trật tự đó đang tan rã.

Trung Quốc trỗi dậy trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, với tham vọng trở thành số một. Họ xây dựng "Vành đai và Con đường", một mạng lưới cơ sở hạ tầng và thương mại trải dài từ châu Á qua châu Âu đến tận Mỹ Latin. Họ tạo ra các thể chế thay thế như Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á, như BRICS+. Họ đang cố gắng xây dựng một hệ thống song song với hệ thống do Mỹ dẫn đầu.

Nga, dù yếu hơn nhiều về kinh tế, vẫn là cường quốc quân sự với kho vũ khí hạt nhân lớn nhất thế giới. Họ công khai thách thức trật tự do Mỹ dẫn đầu, từ Ukraine đến Syria đến Venezuela.

Thế giới đang chuyển từ "đơn cực" sang "đa cực". Và trong quá trình chuyển đổi này, các vùng ảnh hưởng truyền thống đang bị tranh giành lại.

Trump hiểu điều này. Ông tin vào thuyết "vùng ảnh hưởng", rằng các cường quốc lớn có quyền thống trị khu vực địa lý của mình. Mỹ có Tây bán cầu. Nga có "vùng lân cận gần". Trung Quốc có Đông Á. Đó là cách thế giới nên được tổ chức.

Vấn đề là Trung Quốc và Nga không chấp nhận bị giới hạn trong "vùng" của họ. Họ vươn tay ra khắp nơi, kể cả vào "sân sau" của Mỹ. Venezuela là nơi các vùng ảnh hưởng va chạm. Và trong cuộc va chạm đó, Mỹ quyết định ra đòn trước.

Vậy điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Câu trả lời ngắn gọn là không ai biết chắc. Nhưng có một số kịch bản có thể hình dung.

Kịch bản lạc quan nhất là Venezuela chuyển đổi hòa bình sang một chính phủ dân chủ. González và Machado, những lãnh đạo đối lập được quốc tế công nhận, lên nắm quyền. Cải cách kinh tế được thực hiện. Đầu tư quốc tế quay trở lại. Ngành dầu mỏ được phục hồi. Người dân Venezuela có cơ hội sống tốt hơn.

Kịch bản bi quan hơn là hỗn loạn. Các phe phái tranh giành quyền lực. Quân đội chia rẽ. Bạo lực bùng phát. Venezuela trở thành một "quốc gia thất bại" như Libya sau Gaddafi.

Và kịch bản nguy hiểm nhất là leo thang. Nga và Trung Quốc không chấp nhận mất Venezuela. Họ có thể hỗ trợ các lực lượng kháng chiến, cung cấp vũ khí, gây bất ổn. Cuộc xung đột có thể lan rộng sang các nước láng giềng. Trong trường hợp xấu nhất, nó có thể trở thành một cuộc chiến ủy nhiệm giữa các siêu cường.

Chúng ta đang bước vào một thời kỳ bất định. Trật tự thế giới cũ đang tan rã, trật tự mới chưa hình thành. Và trong khoảng trống đó, những sự kiện như Venezuela sẽ còn xảy ra nhiều hơn.

Tình cảnh thế giới như này tự nhiên làm mình nhớ đến một cuốn sách kinh điển về vật lý "Các lực trong tự nhiên" (tiếng Nga: Силы в природе) của hai tác giả V. Grigoryev và G. Myakishev xuất bản dưới thời Liên Xô. Ngày bé mình rất thích đọc sách của Liên Xô vì các nhà khoa học Soviet có vốn văn hóa rất dày nên ngay cả khi viết sách về những chủ đề mà người thường cho là khô khan như toán học, vật lý thì họ cũng vẫn hay trích dẫn thơ vào được để minh họa cho các nguyên lý vật lý, toán học trong tự nhiên một cách sinh động dễ hiểu. Bản dịch tiếng Việt của cuốn này lại cũng rất tài tình chuyển ngữ được cả sang thơ lục bát Việt Nam nên rất dễ nhớ.

Trong sách các tác giả đưa những quy luật sinh tồn của động vật vào nhằm dẫn dắt người đọc đến khái niệm về "lực" và sự tương tác, khẳng định rằng trong thế giới vật chất, các vật thể luôn tác động lẫn nhau theo những quy luật tất yếu.

"Chim cắt sợ đại bàng,
Dưới sông cá sấu dọa nàng cá măng,
Hổ vồ sói chết nhe răng,
Muôn đời đằng mạnh thắng đằng yếu hơn."

Đọc tin xong làm não mình tự nhiên bật ra hình ảnh về mấy câu thơ kia. Loài người vẫn sống trong sự chi phối của những quy luật tất yếu và nhiều trong số đó rất tàn khốc. Cần nhìn vào thực tế, ở quy mô quốc tế, thứ quy luật hiện hữu duy nhất thực ra lại là luật rừng. Ai mạnh người đó quyết định.

Nhìn vào sự kiện hôm nay thì tin rằng Mỹ vẫn còn là siêu cường số 1 nhiều năm nữa. Lực lượng Delta Force bắt giữ Maduro và hệ thống tình báo, tác chiến, hậu cần etc... đằng sau nó ngày hôm nay đến hôm nào Nga với Trung Quốc mới xây được?

Nếu mai mà đặc nhiệm Trung Quốc hạ cánh xuống Đài Bắc bắt giữ Lại Thanh Đức đem về Bắc Kinh kết tội ly khai phản nghịch hay đặc nhiệm Nga nhảy xuống Kiv bắt cóc được Zelensky đem về Moscow xét xử khả năng lúc đó mình sẽ tin võ lâm có minh chủ mới chứ bây giờ minh chủ võ lâm vẫn là Tinh Tú Phái của Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu, à nhầm Donald Trump, giờ đã ai võ công cao cường hơn đám ấy đâu.

Nguyễn Thành

 

Tình hình thế giới hôm nay

 Kịch bản Mỹ hậu thuẫn bà Delcy Rodríguez lãnh đạo chính phủ chuyển tiếp Venezuela

Ngay đầu năm 2026, bản đồ địa chính trị Mỹ Latinh đã trải qua một cơn địa chấn dữ dội. Chính quyền Trump của Mỹ cuối tuần qua đã tiến hành một chiến dịch tập kích gây chấn động toàn cầu, cưỡng ép đưa Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro tới New York để xét xử. Khi khoảng trống quyền lực của ông Maduro xuất hiện, Washington lập tức hé lộ "kế hoạch B" đã được chuẩn bị từ lâu: để Phó Tổng thống Delcy Rodríguez tiếp quản quyền lực, lãnh đạo chính phủ chuyển tiếp.

Financial Times của Anh dẫn lời một nhà đầu tư Mỹ có đầu tư tại Venezuela cho biết: "Chính quyền Trump từ sớm đã hé lộ rằng kế hoạch chuyển tiếp của họ luôn xoay quanh bà Rodríguez. Họ không cho rằng bà là con rối của ông Maduro, và trong các cuộc đàm phán với Mỹ, bà luôn là người có khả năng trao đổi mang tính xây dựng nhất".

Washington sắp đặt chấn động, đàm phán bí mật: "Bản kế hoạch hậu Maduro" đã được chốt từ năm 2025
Chuỗi biến động tưởng như đột ngột hiện nay tại Venezuela thực chất là kết quả của một ván cờ ngoại giao bí mật được hoạch định kỹ lưỡng, kéo dài nhiều năm. Tổng hợp thông tin từ nhiều nguồn am hiểu, giới ngoại giao và các quan chức cấp cao Mỹ cho thấy, việc bà Rodríguez lên nắm quyền không phải ngẫu nhiên, mà là lựa chọn mang tính hiện thực chính trị cao độ (Realpolitik) của chính quyền Trump sau khi cân nhắc cấu trúc quyền lực cực kỳ phức tạp bên trong Venezuela.

Theo tiết lộ của 2 nhân vật có thẩm quyền trực tiếp nắm rõ nội tình đàm phán, kịch bản chuyển giao quyền lực này đã bắt đầu được viết từ năm 2025. Khi đó, anh trai của bà Delcy Rodríguez, ông Jorge Rodríguez — lúc bấy giờ là Chủ tịch Quốc hội kiêm cố vấn chính trị hàng đầu của ông Maduro — đã bắt đầu tiếp xúc bí mật với đại diện phía Mỹ.

Trọng tâm của các cuộc đàm phán này rất rõ ràng: làm thế nào để sắp xếp giai đoạn chuyển tiếp của "thời kỳ hậu Maduro". Phương án khi đó mang màu sắc kịch tính cao — để bà Delcy Rodríguez, người được đánh giá là sắc sảo và quyết đoán, giữ vai trò lãnh đạo chính phủ chuyển tiếp.

Mặc dù kết cục cuối cùng là ông Maduro bị quân đội Mỹ "đưa tới New York" thay vì "lưu vong an toàn", cho thấy các cuộc đàm phán ở giai đoạn cuối có thể đã đổ vỡ hoặc phía Mỹ thay đổi chiến lược, nhưng cấu trúc cốt lõi là để bà Rodríguez kế nhiệm vẫn được giữ nguyên.

Financial Times dẫn lời một nhà đầu tư Mỹ có nền tảng sâu tại Venezuela cho biết: "Chính quyền Trump từ sớm đã hé lộ rằng kế hoạch chuyển tiếp của họ luôn xoay quanh bà Rodríguez".

Washington lựa chọn bà, thay vì tiến hành một cuộc thanh trừng toàn diện đối với phe Chavismo, bởi họ không cho rằng bà là con rối mù quáng của ông Maduro. Ngược lại, trong nhiều năm đàm phán khó khăn với Mỹ, bà Rodríguez được phía Mỹ xem là "người luôn có khả năng giao tiếp mang tính xây dựng nhất".

Vì sao bà Rodríguez là "lựa chọn duy nhất" trong mắt Washington?

Trong giai đoạn chính quyền Biden cũng như đầu nhiệm kỳ hai của Trump, anh em nhà Rodríguez trên thực tế đã nắm độc quyền kênh đàm phán với cộng đồng quốc tế. Một nhân vật có quan hệ làm ăn lâu dài tại Venezuela nhận định thẳng thắn: "Sau khi đánh giá tình hình, kết luận của Mỹ là: người duy nhất có đủ năng lực kỹ thuật, chính trị và khả năng điều phối khu vực để thực thi nhiệm vụ, chính là Rodríguez cùng ê-kíp của bà."

Bà Rodríguez, 56 tuổi, dù xuất thân từ một gia đình cánh tả cấp tiến, nhưng đã thể hiện phong cách quản trị thực dụng đáng kể. Bà đảm nhiệm chức Ngoại trưởng từ năm 2014, và từ năm 2020 còn kiêm nhiệm các bộ then chốt về tài chính và năng lượng, trực tiếp kiểm soát huyết mạch kinh tế của Venezuela — ngành dầu mỏ. Khi nền kinh tế quốc gia bên bờ sụp đổ, chính bà là người chủ trì các cuộc đàm phán với các tập đoàn dầu khí quốc tế, trong đó có Chevron của Mỹ, thể hiện khả năng nắm bắt chi tiết và kỹ năng thương lượng, qua đó thúc đẩy một phần vốn ngoại quay trở lại Venezuela để nhận giấy phép năng lượng, đồng thời nới lỏng kiểm soát giá cả và tiền tệ, tạm thời chặn đà suy kiệt kinh tế. Năng lực này khiến bà trở thành nhân vật then chốt trong mắt Washington, người có thể duy trì sản lượng dầu của Venezuela và ổn định thị trường năng lượng toàn cầu.

Dù từng bị Mỹ và châu Âu trừng phạt vào các năm 2017 và 2018 vì phá hoại dân chủ pháp quyền, thậm chí vướng vào bê bối "Delcy-gate" liên quan đến nghi vấn buôn bán vàng thỏi, nhưng trong bối cảnh hiện nay, bà được tái định vị là "đại diện ôn hòa" trong hàng ngũ Chavismo. Một cựu lãnh đạo khu vực từng nhiều lần làm việc với bà nhận xét: "Rodríguez rất thông minh, là cao thủ đàm phán và đặc biệt giỏi kiểm soát chi tiết".

Việc chính quyền Trump lựa chọn ủng hộ bà Rodríguez cũng đồng nghĩa với việc tạm thời gác lại yêu cầu của phe đối lập dân chủ Venezuela. Dù lãnh đạo đối lập María Corina Machado đã giành Giải Nobel Hòa bình, và đồng minh của bà là ông Edmundo González được phổ biến xem là người chiến thắng thực sự trong cuộc bầu cử năm 2024, Washington cho rằng họ không kiểm soát được quân đội. Các nguồn tin cho biết bà Machado và ông González không giành được sự tin cậy nào từ lực lượng an ninh, trong khi Washington cần gấp một người có thể "lập tức nắm toàn cục".

Những thách thức trước mắt của tân lãnh đạo
Vào thời điểm này, bà Rodríguez phải tìm cách cân bằng giữa hai thế lực đối nghịch và có sức tàn phá lớn.

Sự ủng hộ của chính quyền Trump dành cho bà không phải là vô điều kiện. Tổng thống Trump đã công khai đưa ra tối hậu thư rằng nếu chính quyền mới "thể hiện không đạt kỳ vọng, Mỹ sẽ phát động đợt tấn công thứ hai", đồng thời cảnh báo bà Rodríguez có thể phải đối mặt với kết cục còn nghiêm trọng hơn Maduro. Trước điều này, bà Rodríguez nhanh chóng phát đi tín hiệu hòa giải qua mạng xã hội, tuyên bố "ưu tiên hàng đầu" của chính phủ bà là thúc đẩy quan hệ Mỹ–Venezuela theo hướng "cân bằng và tôn trọng lẫn nhau". Điều này cho thấy bà hiểu rõ nguồn gốc quyền lực của mình nằm ở sự chấp thuận ngầm của Washington.


Tuy nhiên ở trong nước, bà buộc phải duy trì tính chính danh của người kế thừa tiếp nối đường lối của ông Hugo Chávez tại Venezuela. Tại cuộc họp nội các lâm thời chiều 3/1, dưới sự tháp tùng của giới quân sự và chính trị cấp cao, bà công khai tuyên thệ trung thành với ông Maduro — người đã bị bắt — và hô lớn: "Đất nước này chỉ có một tổng thống, và tên ông ấy là Maduro".

Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio cho biết ông hiểu điều này, thừa nhận vẫn duy trì liên lạc với bà Rodríguez và coi những phát biểu cứng rắn của bà là "mang tính tuyên truyền đối nội".

Ông Rubio nhấn mạnh: "Chúng tôi sẽ đánh giá dựa trên những hành động tiếp theo của họ, chứ không phải những phát biểu công khai hiện nay... chúng tôi sẽ chờ xem".

"
Đội cận vệ" quân đội và cuộc đấu quyền lực tại Venezuela

Dù bà Rodríguez được Tòa án Tối cao trao quyền tổng thống lâm thời, nhưng trung tâm quyền lực thực sự của Venezuela — họng súng — lại không nằm trong tay bà.

Cấu trúc cũ của chế độ Maduro không sụp đổ cùng với việc ông bị bắt. Hai nhân vật then chốt của bộ máy an ninh — Bộ trưởng Quốc phòng Vladimir Padrino López và Bộ trưởng Nội vụ Diosdado Cabello — vẫn nắm quyền lực to lớn. Hai người này kiểm soát quân đội và cơ quan tình báo, là những thế lực thực sự tại Venezuela.

Theo các nguồn tin thân cận, tồn tại sự ngờ vực sâu sắc giữa quân đội và hệ thống dân sự. Khi bà Rodríguez điện đàm đàm phán với Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio, Bộ trưởng Nội vụ Cabello thậm chí có mặt để "nghe giám sát". Chi tiết này phơi bày sự mong manh trong quyền lực của Rodríguez — bà có thể chỉ là gương mặt phía trước, trong khi phía sau là vô số con mắt theo dõi xem bà có "phản bội di sản cách mạng" hay không.

Doanh nhân quốc phòng Venezuela có quan hệ mật thiết với các cơ quan an ninh Mỹ, cựu đặc phái viên đối lập Vanessa Neumann, bày tỏ quan ngại sâu sắc về cục diện này. Bà phân tích: "Washington dường như cho rằng sẽ có một 'đội cận vệ Mỹ' bao quanh Rodríguez, thúc đẩy nhanh việc tăng sản lượng và phục hồi kinh tế. Vấn đề là điều đó liệu có thành hiện thực?"

Bà Neumann dự báo một kịch bản ảm đạm: "Theo tôi, bà Rodríguez sẽ cùng khiêu vũ với ê-kíp của ông Trump, nhưng cuối cùng sẽ bị Cabello và Padrino hạ bệ, và ông Trump sẽ lại can thiệp bằng vũ lực".

Hiện tại, Venezuela đang ở trong một "giai đoạn chuyển tiếp" cực kỳ mong manh. Chiến lược của chính quyền Trump rõ ràng là "ổn định trước, quan sát sau". Như lời Ngoại trưởng Rubio: "Điều then chốt lúc này là những gì sẽ xảy ra trong hai, ba tuần tới, hoặc hai, ba tháng tới".

Mỹ đang đặt cược vào năng lực kỹ trị của anh em nhà Rodríguez, hy vọng họ có thể xử lý quá trình chuyển tiếp quyền lực một cách thực dụng, giống như cách từng xử lý các cuộc đàm phán dầu mỏ trước đây.


TT Trump nói Cuba cộng sản sắp sụp đổ sau khi bắt Maduro

Sau khi ra lệnh cho quân đội Mỹ tiến hành cuộc đột kích bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro vào thứ Bảy, đến tối Chủ nhật (5/1), Tổng thống Mỹ Donald Trump dự đoán rằng Chính phủ cộng sản Cuba "sắp sụp đổ". Ông đồng thời cảnh báo rằng các chế độ thù địch không thể tiếp tục dựa dẫm lẫn nhau để tồn tại.


Tổng thống Donald Trump trả lời câu hỏi từ các phóng viên trên Không lực Một khi hôm 9/12/2025. (Nguồn: Ảnh chính thức của Nhà Trắng bởi Molly Riley/ Flikr)
Ông Trump cũng cảnh báo rằng Chính phủ Cuba không thể tiếp tục trông cậy vào việc chế độ Venezuela cung cấp bảo đảm an ninh và dầu mỏ. Ông nói, vận mệnh của Cuba hiện gắn trực tiếp với việc Maduro bị lật đổ và sự sụp đổ của khả năng Venezuela tài trợ cho các đồng minh trong khu vực.

Tối Chủ nhật, ông Trump đáp chuyên cơ Không Lực Một từ bang Florida trở về Washington, D.C. Trên máy bay, khi trao đổi với báo chí và được hỏi liệu ông có đang cân nhắc hành động đối với Cuba hay không, ông Trump trả lời:

"Tôi cho rằng họ sẽ tự sụp đổ. Tôi nghĩ chúng ta không cần phải làm gì cả. Có vẻ như họ đang tiến tới sự sụp đổ. Họ đang đi tới thất bại hoàn toàn."

Ông nói thêm:

"Cuba hiện không có bất kỳ nguồn thu nào. Toàn bộ thu nhập của họ đều đến từ dầu mỏ của Venezuela. Giờ thì họ không còn nhận được một xu nào. Cuba thực sự sắp sụp đổ rồi. Rất nhiều người Mỹ gốc Cuba xuất sắc sẽ vô cùng vui mừng về điều này."

Những phát biểu này của Trump tương tự như lời ông nói với truyền thông vào thứ Bảy, khi đó ông gọi Cuba là một quốc gia thất bại và cho biết Chính phủ Mỹ sẽ sớm thảo luận vấn đề Cuba. Ngoại trưởng Marco Rubio hôm thứ Bảy cảnh báo: "Nếu tôi sống ở Havana và làm việc trong chính phủ, tôi sẽ cảm thấy lo lắng".


Ông Rubio: Cuba đang gặp rắc rối lớn


Ngoại trưởng Rubio hôm Chủ nhật tiếp tục nhấn mạnh cảnh báo đối với Cuba. Trong cuộc phỏng vấn với chương trình Meet the Press của Đài NBC, ông cho biết ông tin rằng "họ đang gặp rắc rối lớn".

"Tôi sẽ không nói ngay lúc này về các bước đi và chính sách sắp tới của chúng tôi trong vấn đề này," ông Rubio nói. "Nhưng việc chúng tôi không thích chế độ Cuba không phải là điều bí mật, và tiện thể nói thêm, chính họ là những người lâu nay vẫn ủng hộ Maduro."

Các quan chức Mỹ cho biết lực lượng an ninh Cuba đã đóng vai trò then chốt trong việc duy trì quyền lực cho Maduro. Ngoại trưởng Rubio hôm Chủ nhật nói rằng các đặc vụ Cuba thực tế kiểm soát hoạt động tình báo và an ninh nội bộ của Venezuela, bao gồm việc trực tiếp bảo vệ Maduro và giám sát mức độ trung thành trong nội bộ chính phủ của ông.

"Chính người Cuba là những người bảo vệ Maduro," ông Rubio nói. "Ông ta không được bảo vệ bởi vệ sĩ Venezuela. Ông ta có vệ sĩ Cuba."

Chính phủ Cuba hôm Chủ nhật thừa nhận rằng 32 quân nhân và cảnh sát Cuba đã thiệt mạng trong chiến dịch quân sự của Mỹ tại Venezuela, đánh dấu lần đầu tiên Cuba công bố con số thương vong chính thức. Truyền thông nhà nước Cuba cho biết những quân nhân và cảnh sát này được triển khai theo yêu cầu của Chính phủ Venezuela, đồng thời tuyên bố tổ chức quốc tang trong 2 ngày.

Trên đường trở về Washington, ông Trump xác nhận thương vong phía Cuba. "Hôm qua có rất nhiều người Cuba thiệt mạng," ông nói. "Phía họ chịu tổn thất nặng nề, còn phía chúng ta thì không có ai thiệt mạng."

Mỹ tiêu diệt phần lớn lực lượng bảo vệ Maduro – Bộ trưởng Quốc phòng Venezuela


TT  Trump chỉ trích Tổng thống Colombia

Tổng thống Trump cũng chỉ trích Colombia, cáo buộc giới lãnh đạo nước này tiếp tay cho hoạt động buôn lậu ma túy vào Mỹ.

"Colombia đang mắc bệnh rất nặng, bị cai trị bởi một kẻ bệnh hoạn thích sản xuất cocaine và bán nó cho Mỹ," ông Trump nói. Tổng thống Mỹ còn cho biết thêm rằng Colombia "sẽ không còn làm như vậy nữa".

Trong buổi họp báo hôm thứ Bảy, ông Trump cũng cáo buộc Tổng thống Colombia Gustavo Petro sở hữu "nhà máy cocaine" và nhắc lại rằng ông này nên "cẩn thận".

"Ông ta có nhà máy cocaine. Ông ta có các cơ sở sản xuất cocaine. Đúng vậy, tôi cho rằng tôi vẫn giữ nguyên những gì mình đã nói trước đó. Ông ta đang sản xuất cocaine. Họ vận chuyển cocaine sang Mỹ. Vì vậy, ông ta thực sự cần phải cẩn thận," ông Trump nói hôm thứ Bảy.

Tái khẳng định vì an ninh quốc gia, Mỹ cần Greenland

Trên Không Lực Một, Tổng thống Trump một lần nữa tái khẳng định rằng vì lý do an ninh quốc gia, Mỹ cần Greenland. Ông cho biết trong bối cảnh Nga và Trung Quốc (ĐCSTQ) ngày càng gia tăng hoạt động, khu vực Bắc Cực này có ý nghĩa sống còn đối với an ninh của Mỹ.

"Từ góc độ an ninh quốc gia, chúng ta cần Greenland," ông Trump nói.

"Chúng ta cần Greenland... hiện nay nơi này có ý nghĩa chiến lược cực kỳ quan trọng. Xung quanh Greenland đầy rẫy tàu thuyền của Nga và Trung Quốc," ông Trump nói với các phóng viên trên Không Lực Một. "Xét từ góc độ an ninh quốc gia, chúng ta cần Greenland, còn Đan Mạch thì không thể làm được điều đó."

Tổng thống nói thêm: "Liên minh châu Âu cũng cần chúng ta sở hữu Greenland, và họ cũng biết điều đó".


Đáp lại, Thủ tướng Đan Mạch Mette Frederiksen nói rằng "Mỹ không có quyền sáp nhập bất kỳ quốc gia nào trong 3 quốc gia thuộc Vương quốc Đan Mạch".

"Do đó, tôi mạnh mẽ kêu gọi Mỹ ngừng các mối đe dọa chống lại một đồng minh thân thiết trong lịch sử và chống lại một quốc gia và một dân tộc khác, những người đã tuyên bố rất rõ ràng rằng họ không phải là hàng hóa để bán,"  bà nói với giới truyền thông.

Căng thẳng về Greenland tiếp tục leo thang trong những tuần gần đây. Vào tháng 12, Trump đã bổ nhiệm Thống đốc Louisiana Jeff Landry, người công khai ủng hộ việc sáp nhập Greenland vào Mỹ, làm đặc phái viên đến vùng lãnh thổ tự trị này, khiến Copenhagen triệu tập đại sứ Mỹ để yêu cầu giải thích.

Biểu tình tại Iran: Trump đe dọa can thiệp nếu có thêm thương vong

Cuối tuần qua, nhiều vụ đụng độ đã xảy ra giữa người biểu tình và lực lượng an ninh Iran. Hôm Chủ nhật 04/01/2026, tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ có "đòn tấn công" vào Iran nếu có thêm dân thường thiệt mạng. Trong khi đó, chính quyền Teheran gia tăng trấn áp phong trào phản kháng đã diễn ra từ một tuần nay.

Các cuộc biểu tình đã lan ra khoảng 40 thành phố với mức độ khác nhau, phần lớn là các thành phố nhỏ và vừa, chủ yếu ở miền tây Iran. Ít nhất 12 người, bao gồm cả các thành viên của lực lượng an ninh, đã thiệt mạng, theo thống kê dựa trên các báo cáo chính thức.

Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo hôm Chủ nhật trên chuyên cơ Air Force One từ Florida về Washington : "Chúng tôi đang theo dõi rất sát sao tình hình này. Nếu họ bắt đầu giết người như họ đã từng làm trong quá khứ, tôi nghĩ họ sẽ bị Hoa Kỳ trừng phạt rất nặng nề".

Ngay từ đầu, chính phủ Teheran đã chủ trương hòa giải với phong trào phản kháng, thừa nhận "những yêu cầu chính đáng" liên quan đến khó khăn kinh tế, nhưng đồng thời cảnh báo sẽ cứng rắn đối với"những kẻ gây bạo loạn".

Iran : Hơn 500 người bị bắt giữ
Vào lúc các cuộc biểu tình tiếp tục diễn ra ở thủ đô cũng như các tỉnh, hôm 04/01, cảnh sát cho biết đã mở chiến dịch bắt giữ rộng lớn. Theo một tổ chức phi chính phủ Iran đặt tại nước ngoài, đã có hơn 500 người bị bắt giữ.

Thông tín viên Siavosh Ghazi tại Teheran cho biết 
 thêm thông tin:

Chỉ huy cảnh sát thông báo một chiến dịch rộng lớn bắt giữ những lãnh tụ của các cuộc biểu tình tại Iran. Ông cho biết : « Từ hai ngày qua chúng tôi đã bắt đầu xác định và bắt giữ những kẻ cầm đầu các cuộc biểu tình ». Ông không đưa ra con số nào; nhưng đã diễn ra nhiều vụ bắt giữ ở các tỉnh cũng như Teheran.

Quan chức này đã khẳng định rằng nhiều người trên mạng xã hội kích động xuống đường cũng đã được xác định và bị bắt. Theo truyền thông, có khoảng bốn chục người đăng bài trên các mạng xã hội như Telegram đã bị đưa ra tòa.

Lãnh tụ tối cao Iran, giáo chủ Ali Khamenei, hôm thứ Bảy xác nhận chính quyền sẽ hành động chống lại những người mà ông gọi là kẻ xúi giục gây rối và tác nhân nước ngoài.

Các thông báo trên được đưa ra vào lúc những cuộc biểu tình mới đã diễn ra ở nhiều khu phố bình dân tại thủ đô Teheran và tại ít nhất ba chục tỉnh thành.

Phong trảo phản kháng bắt đầu từ hôm 28/12, ban đầu là với cuộc bãi thị của những người bán hàng tạp hóa, dường như đang lan rộng và triệt để hơn, với khẩu hiệu ngày càng cứng rắn chống lại chính quyền.